ĂN UỐNG VÀ SỨC KHỎE

PHONG BENH HON CHUA BENH

TRI THUC LA SUC MANH

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2018

NƯỚC ÉP HỖN HỢP RAU CỦ TUYỆT VỜI HỖ TRỢ ĐIỀU TRỊ UNG THƯ

Tế bào ung thư bị tiêu diệt trong 42 ngày bằng ly nước ép đã thành công ngoài mong đợi.
Rudolf Breuss đã dành cả cuộc đời để tìm cách chữa bệnh ung thư và cuối cùng vị nhân sĩ người Áo này đã thành công.
Biện pháp của Rudolf Breussnằm ở chế độ ăn hằng ngày. Chỉ với một ly nước ép hỗn hợp dễ làm, ông đã giúp hơn 45.000 người bị ung thư và các bệnh nan y khác điều trị bệnh hiệu quả. Sau đây là cách tiêu diệt triệt để tế bào ung thư chỉ trong 42 ngày mà Thuốc dân gian hay tổng hợp lại.
Chuẩn bị:
+ Củ cải đường hay còn gọi là củ dền (55%): 550 gram
+ Cà rốt (20%): 200 gram
+ Cần tây (20%): 200 gram
+ Khoai tây (3%): 3 gram
+ Củ cải trắng (2%): 2 gram
Thực hiện:
+ Gọt vỏ, rửa sạch và cho vào máy xay sinh tố.
+ Cho đến khi tất cả đã được xay nhuyễn thành một hỗn hợp đồng nhất thì đổ ra ly và thưởng thức.
+ Uống hết một đợt thì tiếp tục làm một đợt mới khác.
Hiệu quả thu được:
+ Ly nước trái cây đặc biệt này sẽ tăng cường hệ thống miễn dịch, làm sạch máu và cung cấp năng lượng cần thiết cho cơ thể. Điều quan trọng nhất hơn cả là nó đã được chứng minh có hiệu quả cực cao trong cuộc chiến chống lại các tế bào ung thư.
+ Chế độ chỉ uống hỗn hợp 5 thành phần trên liên tục trong 42 ngày sẽ khiến các tế bào ung thư chết đói trong khi sức khỏe tổng thể của bạn lại được cải thiện triệt để.
Ghi chú:
+ Nguyên liệu sử dụng phải là rau quả hữu cơ không nhiễm hóa chất.
+ Nhớ không lạm dụng nó như mức tiêu thụ của các loại nước trái cây, chỉ uống nhiều như cơ thể đòi hỏi.
Lợi ích của củ cải đường hiếm người biết là gì?
Củ cải đường dồi dào chất chống oxy hóa, C, B1, B2, vitamin B6, axit folic, pantothenic và các chất khoáng như kali, phốt pho, magiê, canxi, natri, sắt, kẽm. Màu đỏ trong củ cải đường hay củ dền đến từ chất betacyanins.
Nhiều nghiên cứu đã chứng minh củ dền được coi là một trong những loại rau tốt cho sức khỏe nhất và cực kỳ hiệu quả trong việc điều trị chống lại bệnh bạch cầu, ung thư. Bởi củ cải đường chứa nhiều ở betain – là loại acid amin có tính chất chống ung thư mạnh. Nhiều nhà nghiên cứu xác nhận rằng betaine khi hấp thụ vào cơ thể sẽ phá hủy các tế bào trong khối u. Thêm vào đó, nó còn là một chất chống viêm và chống oxy hóa cực mạnh.
Đối với người khỏe mạnh, tiêu thụ củ dền sẽ tăng cường chức năng của gan và túi mật, ngăn ngừa táo bón, chữa chứng đau đầu, đau răng, kiết lỵ và những vấn đề về xương khớp, da dẻ, kinh nguyệt. Đặc biệt, củ cải đường cực kỳ có lợi cho phụ nữ mang thai vì nó chứa hàm lượng cao acid folic.
Quả thật củ dền là một cây thuốc không thể thiếu trong mọi chế độ ăn uống tốt cho sức khỏe hay điều trị bệnh tật.
Chúc bạn và gia đình sống vui khỏe mỗi ngày!
Nguồn: KHÍ CÔNG Y ĐẠO ĐỖ ĐỨC NGỌC

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018


CHUỐI CHỮA HO

Ngoài là một trong những loại trái cây ngon và bổ dưỡng, chuối còn là vị thuốc chống lại cơn ho dai dẳng do viêm phế quản mà ít người biết đến.
Những cơn ho kéo dài, ho do viêm phế quản sẽ khiến người bệnh mệt mỏi, khó chịu và đôi khi phải mất ngủ cả đêm. Người bệnh phải đến bệnh viện và “tống” vào cơ thể hàng tá thuốc tây để chấm dứt căn bệnh này. Thật may mắn khi đã có một công thức hoàn toàn tự nhiên có thể đánh bật cơn ho một cách dễ dàng.
Công thức này chỉ bao gồm chuối, nước và mật ong. Đây sẽ là thức uống tuyệt vời và còn là bài thuốc chữa ho hiệu quả. Hơn nữa, cách thực hiện vô cùng đơn giản.
Nếu bạn hoặc người thân đang bị hành hạ bởi cơn đau họng, ho dai dẳng, bạn hãy làm thử công thức tuyệt vời này. Nó đặc biệt hiệu quả đối với trẻ em nhưng cũng vô cùng hiệu nghiệm đối với cả người lớn.
Hỗn hợp chuối mật ong trị ho:
Thành phần:
– 2 quả chuối chín
– 400 ml nước sôi
– 2 muỗng canh đường hoặc 1 muỗng mật ong
Lưu ý, mật ong thường mất đi chất dinh dưỡng khi pha với nước ở nhiệt độ cao. Do đó, bạn nên cho mật ong vào khi hỗn hợp hơi nguội.
Phương thức thực hiện:
Bước 1: Lột bỏ vỏ chuối, nghiền nát chúng bằng máy xay hoặc bằng muỗng. Tốt nhất bạn nên dùng nĩa hoặc muỗng để nghiền chuối ở mức độ vừa phải.
Bước 2: Thêm 2 muỗng đường vào và đánh đều. Còn nếu bạn muốn sử dụng mật ong, hãy thêm vào sau cuối khi hỗn hợp này đã hoàn thành.
Bước 3: Đổ vào 400ml nước sôi, khuấy đều và đậy hỗn hợp kín trong vòng 30 phút. Sau đó, nếu chưa cho đường, bạn có thể thêm vào 1 muỗng canh mật ong.
Nếu không thích uống cả phần xác, bạn có thể dụng rây nhựa để lọc lấy phần nước.
Cách dùng:
Bạn nên chuẩn bị hỗn hợp này mỗi ngày để dùng, không nên để qua đêm. Trước mỗi lần uống nên làm ấm hỗn hợp. Ngày chia ra uống 4 lần, mỗi lần 100ml.

Bạn hãy kiên trì thực hiện trong vòng 3 – 5 ngày, cơn ho của bạn sẽ hoàn toàn biến mất. Hãy thử nghiệm ngay hôm nay để chấm dứt con ho và thưởng thức mùi vị tuyệt vời của ly nước thần kì này nhé!
Chúc bạn sống vui khỏe!


St
Tác dụng xoa bóp các vị trí đầu mặt cổ
( sưu tầm trên Intenet)





Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2018



Tập thở khí công thiền bằng Niệm Phật :
https://www.youtube.com/watch?v=jRFhToBLbjo

Tập thở Khí công thiền bằng pp. niệm A Di Đà Phật bằng 1 bài hát 4 câu giai điệu khác nhau (theo MP3, hay video ở link trên) :

Câu 1 : À Di Đà Phật ( nhấn mạnh chữ À, giọng thấp)
Câu 2 : Á Di Đà Phật ( nhấn mạnh chữ Á giọng cao)
Câu 3 : A Di Đà Phật ( giọng bình thường)
Câu 4 : A Đa Phật ( nhấn mạnh xuống thấp chữ Dì)

Có những công dụng sau đây :

A-Công dụng Về Tự Lực :

1-Tăng cường khí cho hơi thở, dùng câu A-Di-Đà-Phật cho các Phật tử, (hay A-Lê-Lui-A cho các bạn theo Công Giáo), có 6 cấp độ làm thay đổi trị số áp huyết khác nhau, để điều chỉnh áp huyết cho phù hợp với tình trạng bệnh của mỗi người.

a-Niệm lón tiếng cho mỗi câu trong bài hát là 1 hơi thở, thì khí trong cơ thể thoát ra từ cổ họng ra miệng, cũng làm thanh quản mở rộng và làm tăng áp huyết. Sau mỗi câu niệm xong thì không hít vào mà chỉ há miệng đớp khí nhẹ vào miệng để niệm tiếp, há miệng cho khí vào miệng tự động không đụng tới ngực, không nâng vai, người ngoài nhìn vào không thấy hít vào, vì khí vào tự động, chỉ cần hát cho thoát hơi trong người ra, là pp. vay ít trả nhiều mau sạch nghiệp, cơ thể hấp thụ được nhiều oxy hơn làm tăng hồng cầu.

b-Niệm lớn tiếng ghép 2 câu 1+2 là 1 hơi thở, câu 3+4 là 1 hơi thở, cũng làm tăng áp huyết, nhưng hơi thở dài hơn, và chúng ta có cảm tưởng khí thoát ra từ đỉnh phổi, nơi xương sườn thứ 1,2.

c-Niệm hơi nhỏ tiếng nhưng nhanh hơn ghép 4 câu của bài hát thành 1 hơi thở, hơi sẽ dài hơn, áp huyết sẽ lại thấp xuống, và chúng ta có cảm tưởng khí trong người thoát ra từ bẹ sườn ra miệng.

d-Niệm nhỏ tiếng và nhanh hơn sao cho có thể ghép 2 bài hát là 8 câu trong 1 hơi thở mà không bị ngộp hụt hơi, niệm cho thành thói quen không mệt, thì áp huyết sẽ xuống bình thường, nhưng cổ họng tiết ra nước miếng nhiều, chúng ta có cảm tưởng khí thoát ra miệng từ bụng co thắt ép đẩy khí ra.

e-Niệm nhỏ tiếng và nhanh hơn nữa sao cho ghép 3 bài hát thành 1 hơi mà không mệt, không hụt hơi, thì khí trong cơ thể thoát ra từ rốn lên miệng.

f-Niệm nhỏ tiếng và nhanh hơn nữa gần như nhép miệng sao cho ghép 4 bài hát là 16 câu thành 1 hơi thở, làm ổn định áp huyết, hơi sẽ thoát ra từ Khí Hải, bụng ép nhỏ lại đẩy khí thoát ra miệng.
Khi luyện hơi thở nhuần nhuyễn nhanh hơn nữa mà không mệt hụt hơi, có thể ghép 9 bài hát trong 1 hơi thở thì chúng ta đã niệm danh hiệu A Di Đà Phật được 36 câu, nếu so với lần chuỗi hột niệm Phật thì chúng ta niệm 1 hơi thở được 36 hột, như vậy 1 sâu chuỗi 108 hột chỉ cần niệm 3 hơi thở là niệm xong 1 sâu chuỗi.

2-Khi luyện hơi thở qua được cấp độ 5, thì chúng ta tự động được khai mở huyệt Thiên Môn, nên chúng ta thường nghe nhiều người tập khí công nói : Khí thở sâu xuống Đan Diền (Khí Hải) thì Thiên Môn được khai mở, được giải thích theo Động Lực Học như sau :
Thiên Môn trên đỉnh đầu ví như mặt đất, trong bụng của chúng ta ví như trong lòng đất sâu bên dưới, khi lòng đất bọng rỗng, thì mặt đất bị nứt lún xuống thành 1 hố, như vậy khí khí cũa chúng ta thoát ra từ bụng ra miệng, thì tự động khí mới bù vào làm rỗng bụng, khiến đỉnh đầu lõm xuống mở ra 1 lỗ.

3-Khi luyện thở khí công muốn có kết qủa phải luyện thêm cả Ý với Thần để giúp huyệt Thiên Môn mở rộng nên cần ý trụ vào huyệt Thiên Môn, và dùng Thần kiểm soát hơi thở khi luyện khí với bài hát A Di Đà Phật trên để thông huyệt Thiên Môn cho khí ra vào bằng cách dùng Ý.
Chúng ta nghĩ rằng khi miệng niệm 2 câu hay 4 câu hay 8 câu hay 12 câu trong 1 hơi thở thì cùng lúc chúng ta tưởng tượng những câu niệm đó như 1 sâu chuỗi có 4 hạt, 8 hạt, 12 hạt lọt vào đầu qua huyệt Thiên Môn, khi niệm hơi khác lại tưởng tượng những chuỗi hạt đó lại từ trong đầu thoát ra khỏi Thiên Môn.
Khi niệm dùng Ý trụ ở Thiên Môn theo dõi chuỗi hạt châu ra vào Thiên Môn, chúng ta sẽ có cảm giác khi khí vào từ trên trời cao đẩy chuỗi hạt vào Thiên Môn thì đỉnh đầu mát do oxy đi vào, khí khí ra theo câu niệm thì sâu chuỗi ra khỏi Thiên Môn thì đỉnh đầu nóng dần do CO2 trong người thoát ra.

4-Cứ tiếp tục luyện khí theo Động Lực Học như thế, trong bụng giống như đang có một cuộc động đất ngầm bên trong, làm sôi bụng, giống như hiện tượng động đất trong lòng đất, gây ra hậu chấn là sóng thần, và trong lòng đất phun lửa phún xuất thạch trào lên mặt đất, thì phản ứng sóng thần khi tập thở khí công là trán nóng xuất mồ hôi nóng, khiến đỉnh đầu nóng làm mền hộp sọ trên đỉnh đầu, khí trong người thoát ra Thiên Môn, đẩy đỉnh đầu u cao lên thành 1 gò nhỏ, kích thích tế bào não phát triển, trở thành người thông minh, sáng suốt hơn.

Đây là thành quả của những vị tu sĩ mỗi ngày tụng kinh niệm Phật đều đặn một thời gian không khác gì đang luyện thở khí công thành 1 hơi dài sâu xuống Đan Điền nên Thiên Môn được khai mở, mặt sẽ đỏ hồng nhưng trán mát không bị bệnh cao áp huyết, khác với những vị tu thiền thời gian lâu trên đỉnh đầu cũng nhô cao nhưng Thiên Môn không được khai thông cho thoát khí ra ngoài, nên trong đầu tăng nhiệt không có lối thoát do đó bị bệnh cao áp huyết, mặt đỏ trán nóng.

5-Công dụng để chữa khỏi mọi bệnh tật :

Khi tập thở thiền khí công bằng pp niệm Phật, trong nhà Đạo đã có nhiều kinh nghiệm viết thành khẩu quyết chứng minh kết qủa lợi lạc của pháp tu này là :

Ngoài thân sáu cửa đà kiên cố
Trong da bẩy tình đã trống không
Tâm-tức, đều hòa tiêu vạn bệnh
Dữ lành chẳng biết, ấy huyền công.


B-Công dụng về Tha Lực :

Đối với các vị tu sĩ tu theo Thiền Quán hơi thở, nên hơi thở không có lối thoát, chỉ chạy vòng Tiểu Chu Thiên, không thông được Đại Chu Thiên, và chỉ tin vào tự lực, không cầu tha lực nên khó giải thoát sanh tử luân hồi.

Còn Môn Khí Công Tịnh Độ chú ý khai mở huyệt Thiên Môn, mà huyệt này Mật Tông gọi là Cửa Giải Thoát, hay cửa vãng sanh, chứ không gọi là luân xa, nên không sử dụng đến những luân xa khác, khiến con người phải trầm luân trong 6 nẻo.

Mật Tông có phương pháp giúp con người giải thoát Sanh Tử Luân hồi bằng phương pháp "Phowa" ý nghĩa giống như chữ Forward, được gọi là Pháp Đại-Thần-Tốc để chứng đắc qủa vị Phật mà không đòi hỏi các pháp Thiền Định khác, trích từ Mật Điển Kim Cang Tinh Yếu, là phương pháp hưóng dẫn thực hành pháp Phowa khi đang còn sống.

Pháp Đại-Thần-Tốc giải thích rằng :

Thân xác này của con phát sanh ra những mê lầm huân tập nhiều đời.
Đoạn diệt mê lầm, con thiền quán để chuyển hóa và chứng đắc thân này thành "báo thân" của Đức Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm.
Ở giữa thân này là đường Khí Mạch trung ương chạy xuyên ngang tâm điểm, chấm dứt gần cửa Phạm Thiên trên đỉnh đầu gọi là "Cửa giác ngộ" và trên đỉnh đầu là Cảnh Giới Tây Phương Cực Lạc.

Nơi cõi thuần tịnh an lạc khi thiền quán nơi huyệt đỉnh đầu (Thiên Môn) hãy tượng tượng vô lượng chư Phật và Bồ Tát đang vây quanh Đức Phật A Di Đà, tâm từ bi thẩy đều hợp nhất.

Ngay giữa đường khí mạch trung ương (nơi tim) ở luân xa tim là đóa hoa sen 8 cánh nở rộ, giữa đóa sen này là giọt thần thức của con (linh hồn) giống như 1 trái trứng tí hon, đang bung tỏa ánh sáng ngũ sắc, tràn trề nhựa sống, nhún nhẩy, nẩy tưng như chỉ chực phóng vọt lên ra khỏi đỉnh đầu rồi hóa hiện thành nhiều giọt thần thức cũng tuần tự phóng ra khỏi đỉnh đầu hòa nhập vào trái tim của Đức Phật A Di Đà, trở thành pháp tánh đồng nhất.

Như thế, cách thở Khí Công Tịnh Độ chú trọng đến huyệt Thiên Môn trong lúc luyện thở cầu tha lực của Đức Phật A Di Đà, và ngài cùng chư thánh chúng đang đợi giọt thần thức của chúng ta vượt ra cửa Thiên Môn để hòa nhập với bản thể của ngài.

Chúng ta cũng có thể thay thế 4 câu A Di Đà Phật bằng câu thần chú của Đức Quán Thế Âm là câu Úm Ma Ni Pad Me Hùm. Được giải thích như sau :

Từ nơi tâm điểm của con trong dạng "báo thân" của bậc Đại Thánh Giả Quán Thế Âm, chín chủng tử Hum hóa hiện, chiếu tỏa ánh sáng từ bi vô lượng, bung ra che lấp chín cánh cửa luân hồi của chúng sinh ở sáu cõi, kể cả các cõi dục giới, sắc giới và vô sắc giới.
Cánh cửa duy nhất mở ngỏ là cửa Phạm Thiên trên đỉnh đầu, là con đường đi đến giải thoát.

Theo như những chỉ dẫn trên đây, hãy quán tưởng tự thân mình khởi hiện thành bậc đại thánh giả Quán Thế Âm và hãy thực hành y theo pháp môn đã được chỉ dạy này.

Nếu muốn đại pháp "Phowa" đem lại nhiều lợi lạc cho chính con cùng những người khác, cho người sống lẫn người chết, thì con phải nên gắng công thực hành cho thật nhuần nhuyển. Hãy tinh tấn, miên mật, thực hành đi, thực hành lại cho nhiều lần, để mức độ thẩm thấu và công năng tu luyện mỗi ngày thêm vững chãi. Đây là một pháp tu vô cùng thâm diệu và ẩn mật của Chư Phật Thế Tôn. Khi công phu hành pháp "Phowa" ngày càng sâu dầy điêu luyện, thì còn có thể hóa độ chúng sinh, đem lại lợi lạc vô song mà không cần phải ra sức cố gắng bao nhiêu.

Đệ tử
Huệ Tâm Hải


Thứ Năm, 30 tháng 8, 2018


BÁC SỸ GIỎI

Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng khám tư tại nhà, ghi biển “Bác sỹ đa khoa Trần Y Đức, chữa tất cả các bệnh nan y, khỏi bệnh mới thu phí 100.000đ, không khỏi bệnh bồi thường cho bệnh nhân 500.000đ”.
Một ông nạn nhân trước đây đã tán gia bại sản vì chữa bệnh đi ngang qua trông thấy biển hiệu, nhận thấy đây là cơ hội tốt để kiếm ít tiền và trả thù đời. Ông ta bước vào phòng khám, nói với bác sỹ:
- Thưa bác sỹ, tôi bị mất thính giác, mấy hôm nay không nghe thấy gì sất cả.
Bác sỹ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân, rút điện thoại ra bấm máy gọi: “ A lô, em à! Sao chúng mình cứ phải thì thào lén lén lút lút làm gì chứ nhỉ, thằng chồng em nó bị điếc rồi, nó đang ngồi trước mặt anh đây này”.
Người đàn ông chồm lên giằng lấy điện thoại: "Alô, Alô" nhưng đầu dây bên kia không có ai.
- Chúc mừng ông! Thính giác của ông đã khôi phục bình thường, xin ông nộp 100.000đ phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân đành hậm hực trả 100.000đ, trong bụng vẫn chưa cam tâm.
Mấy hôm sau, ông ta lại đến phòng khám: "Bác sỹ ơi, tôi bị mất vị giác rồi, mấy hôm nay ăn cơm không có cảm giác mùi vị gì."
Bác sỹ: "Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm."
- Ối giời ơi, sao ông lại nhỏ nước tiểu vào mồm tôi thế này
Bác sỹ: "Chúc mừng ông! Vị giác của ông đã bình thường, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh."
Ông bệnh nhân lại cắn răng rút 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn rất ấm ức.
Mấy hôm sau, ông ta lại tìm đến phòng khám: "Thưa bác sỹ, tôi bị mất trí nhớ rồi, tôi chả nhớ gì cả, xin chữa cho tôi với."
Bác sỹ: "Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm."
- Sao lại thế? Thuốc số 36 là chữa vị giác cơ mà!
- Chúc mừng ông! Trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn của tôi, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại phải móc 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn chưa chịu thua.
Mấy hôm sau, ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám, lần mò dò dẫm bước vào: "Tôi bị mù rồi, không nhìn thấy gì hết, bác sỹ làm ơn chữa cho tôi với!"
Bác sỹ khám rất cẩn thận, rồi buồn bã nói:
- Thành thật xin lỗi ông! Bệnh này tôi không chữa được, tôi xin bồi thường cho ông 500.000đ, đây xin ông cầm lấy!
- Sao lại đưa tôi tờ 20.000đ thế này?
Bác sỹ: "Xin chúc mừng ông! mắt ông bây giờ còn tinh hơn cú vọ, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh."
Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục nộp 100.000đ, vái lạy ông bác sỹ ra về.
Anh y tá trẻ khâm phụg: "Bác sỹ tài tình thật."
Bác sỹ vỗ vai y tá nói: "Khi nào cậu trở thành lãnh đạo ngành y tế như tôi, cậu sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch: bệnh nhân mãi mãi chỉ là bệnh nhân. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó."

ST trên Net


BA ĐỒNG XU

Ba đồng xu thật nhỏ nhưng nó lại tượng trưng cho tình bạn và tình yêu cao cả của 3 con người cao đẹp. 

 Valodia, Sasha và Tanhia là bộ 3 của trường trung học phổ thông của một thành phố nhỏ Xmolenxco chơi với nhau rất thân. Tuy 3 người học khác lớp nhau nhưng cùng trường, Valodia là chàng thanh niên mạnh khoẻ, tế nhị và nhã nhặn với mọi người. Còn Sasha học dưới một lớp, nhỏ con, nhanh nhẹn và học giỏi. Đôi bạn trai này gần nhà nhau và chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Họ đã từng bên nhau trong mọi xó xỉnh của thành phố khi còn ấu thơ. Khi lên trung học họ quen với Tanhia, một cô gái mới lớn được xếp vào hàng hoa khôi của trường. Tanhia có đôi mắt xám cùng mái tóc màu hạt dẻ rất nhí nhảnh. Ba người chơi với nhau thân thiết đến nỗi các bạn học của cả trường đều biết. Bọn lơn lớn ở trường thường hay bàn tán về quan hệ của bộ 3 này. Có người thì cho là Valodia và Tanhia là một cặp, có người thì cho là Tanhia yêu Sasha… Cuối cùng thì mọi người chỉ biết là ba người này chơi thân với nhau còn hơn cả ruột thịt.

Nói thẳng ra trong trái tim của Valodia lẫn Sasha đều muốn cất giữ hình ảnh của người bạn gái thân thương Tanhia cho riêng mình. Nhưng tình bạn giữa đôi bạn trai mạnh mẽ đến mức không bao giờ hai người dám nghĩ đến chuyện thổ lộ tình yêu với Tanhia. Họ không muốn tình bạn giữa 3 người phải tan vỡ. Tanhia cũng vậy, cô biết rằng cả 2 người bạn trai đều rất yêu mình, nhưng chưa một lần nào cô thiên vị ai, vì cả Valodia và Sasha đều tốt và đáng trân trọng như nhau, hơn nữa 2 người bạn trai lại quá thân thiết và gần gũi.

Thời gian rồi cũng trôi đi mau, 2 người bạn trai ra trường và công tác ngay tại thành phố, còn Tanhia thì đang học năm cuối của trung học. Họ vẫn gặp nhau hàng tuần, đi xem và thường đi khiêu vũ cùng nhau vào những ngày cuối tuần. Tình cảm vẫn mặn nồng như khi còn học trong trường, chỉ có điều là họ gặp gỡ nhau ít hơn.

Rồi chiến tranh xẩy ra, cả Valodia va Sasha đều được gọi nhập ngũ cùng ngày, Tanhia thì tham gia vào đội cứu thương của quận đoàn. Ngày hôm sau là ngày lên đường ra mặt trận, cả 3 hẹn gặp nhau tại nhà của Tanhia. Tối hôm đó như những lần gặp trước, họ có mặt rất đúng giờ. Nhưng ai cũng trầm lặng và ít nói hơn. May mà Tanhia còn chạy qua chạy lại chuẩn bị đồ ăn cho bữa tối. Khi cả 3 đã cùng ngồi bên nhau, im lặng, thì Sasha cất tiếng:

- Ngày mai là ngày bọn mình lên đường rồi mà ngày về thì không biết trước, có điều mà có lẽ không phải riêng mình mà chắc là cả Valodia nữa muốn nói với Tanhia rằng bọn anh rất yêu em.

Như đã chuẩn bị cho câu nói từ lâu lắm rồi, Tanhia không hề bối rối ngắt lời:

- Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.

Valodia nói cuối cùng:

- Tanhia, thú thật anh rất muốn có em trong đời, nhưng anh không muốn mất đi tình bạn đã có giữa chúng ta. Thật khó, nhưng cũng đến lúc chúng mình phải đối diện với sự thật rồi.

Họ lại im lặng, không khí trầm hẳn xuống. Chẳng còn bao lâu nữa là đến giờ phải chia tay. Tanhia đi vào bếp, làm một chiếc bánh ngọt và để vào lò, sau đó đi ra và nói với hai người:

- Em đã làm một chiếc bánh ngọt để chúng ta cùng ăn trước lúc chia tay.Trong chiếc bánh đó em có đặt một đồng xu nhỏ, nếu anh nào ăn bánh mà trong đấy có đồng xu thì em sẽ yêu người may mắn đó, còn nếu em nhận được đồng xu thì có nghĩa mãi mãi chúng ta chỉ là bạn của nhau như bây giờ, các anh thấy được không?

Chẳng còn cách nào hay hơn, thế là mọi người đồng ý. Khi Tanhia mang bánh vào phòng, thì thấy Valodia và Sasha đã đứng bên cửa sổ nhìn ra bầu trời tối đen nói chuyện với nhau rất thân mật, có lẽ họ tìm cách để làm giảm nỗi hồi hộp trong lòng mình. Sau khi Tanhia cắt chiếc bánh ra làm ba , cô mời 2 anh vào bàn. Họ lại im lặng nhìn vào chiếc đĩa đựng bánh đã để sẵn ở giữa bàn. Một phút trôi qua, rồi hai phút… Cuối cùng thì Tanhia nói:

- Bây giờ em sẽ quay chiếc đĩa thật mạnh nhé. Khi nào đĩa dừng thì từng người sẽ nhận lấy phần bánh trước mặt nhé.

Như để phá tan sự im lặng đáng sợ này, Tanhia quay đĩa thật nhanh. Trái tim trong lồng ngực của Valodia và Sasha như muốn vỡ tung vì hồi hộp. Chiếc đĩa từ từ dừng lại. Vẫn với cá tính quyết đoán của mình Sasha nhận lấy phần bánh trước mặt mình đầu tiên và từ từ cho vào mồm. Rồi đến lượt Valodia và Tanhia lấy phần tiếp theo… Họ nhai từng lần một chậm. thật chậm. Bỗng Sasha reo lên thật to và lấy từ miệng mình ra một đồng xu, anh lao vào ôm lấy Valodia và sau đó bế bổng Tanhia lên. Trong lúc Sasha đang vui sướng đến tột độ thì Valodia lặng lẽ vào phòng vệ sinh rửa mặt, một lúc sau anh quay ra và bắt tay chúc mừng Sasha. Valodia xin về sớm để 2 người ở lại tâm sự. Tiễn anh ra cửa mà nước mắt Tanhia giàn giụa hai hàng, cô ôm Valodia và bỗng oà lên khóc nức nở…

Thời gian 3 năm trôi đi cũng thật là nhanh, Valodia trở về thành phố thân yêu của mình với nỗi buồn vô tận vì Sasha người bạn từ ấu thơ của mình đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Tanhia đã biết tin này, trái tím của người con gái như sắt lại. Ngay sáng hôm sau khi về Xmolenxco, Valodia đến thăm lại cô bạn gái Tanhia hồi học sinh của mình. Vẫn căn phòng này, năm xưa có tiếng cười nói của cả 3 người mà giờ đây chỉ còn 2. Valodia kể cho Tanhia về những ngày gian khổ của mình ở chiến trường, kể về sự hy sinh dũng cảm của Sasha trong cùng tiểu đội chiến đấu với mình. Valodia kể trước lúc tắt thở Sasha đã lấy từ túi ngực mình ra đồng xu năm nào và trao cho Valodia, sasha ra đi và chỉ muốn trao lại tình yêu của mình với Tanhia cho Valodia mà thôi. Tanhia lặng lẽ đi ra phía cửa sổ, nơi mà Valodia va Sasha lần cuối đã đứng đó. Valodia đứng dậy, anh lại gần Tanhia, đặt một tay lên vai Tanhia, còn tay kia anh cho vào túi và lấy ra hai đồng xu nhỏ giống nhau đưa cho Tanhia. Và cũng chính lúc đó Tanhia xoè lòng bàn tay trái của mình ra, trong đó cũng có một đồng xu y trang như thế. Hai người lặng lẽ ôm lấy nhau, nước mắt Tanhia lại chảy dài như đêm nào đó tiến Valodia về trong khi Sasha vui mừng vì nhận được đồng xu may mắn của mình.
Sau này Valodia và Tanhia trở thành vợ chồng của nhau, và hàng năm cứ đến ngày mất của Sasha họ lại cùng nhau ra nghĩa trang thăm lại bạn cũ của mình cùng với 3 đồng xu luôn trong tay.

Ba đồng xu thật nhỏ nhưng nó lại tượng trưng cho tình bạn và tình yêu cao cả của 3 con người cao đẹp. Tại sao lại có 3 đồng xu nhỉ. Khi kể lại chuyện này cho mọi người Tanhia luôn cầm 3 đồng xu đó trong tay:

- Hôm đó, tôi đã cố tình chọn 3 đồng xu và đặt vào 3 góc của chiếc bánh, vì tôi không muốn mất người nào cả. Ai cũng nhận được phần của mình với đồng xu trong ấy. Chỉ có Sasha, anh ấy quá chân thành và quá yêu tôi nên khi cắn phải đồng xu thì đã reo lên. Trong lúc đó Valodia lặng lẽ vào nhà vệ sinh để lấy đồng xu ra khỏi miệng mình rồi âm thầm cho vào túi quần. Còn tôi, khi thấy Sasha vui đến tột độ thì không còn đủ can đảm đưa đồng xu của mình ra nữa mà lặng lẽ dấu đi, Nhưng cũng chính hôm đó tôi biết rằng trong đời tôi được chứng kiến một tình bạn thật vĩ đại và lòng cao thượng vô biên của Valodia, vì tôi biết rằng trong túi Valodia lúc đó đang có đồng xu thứ 3
.
 Sưu tầm Internet




10 LỢI ÍCH CỦA ĐƯỜNG MÍA THEO TÂY Y

Đánh tìm chữ này trên Google :
SUGARCANE and its 10 BENEFITS

Tôi không biết ai không thích mía và không thèm uống nước mía khi khát, nhưng uống nước mía với đá là một món giải khát quan trọng của những người dân Mumbaiites.
Vào một buổi chiều nóng oi bức ở Mumbai uống một ly nước mía sẽ cảm thấy nó làm cho mình tươi tỉnh khỏe hẳn ra như thế nào.
Cây mía ai cũng biết nó cung cấp năng lượng và đường glucose cho cơ thể của chúng ta và cho chúng ta sức mạnh để tiếp tục làm việc (không mệt mỏi). Nhưng, bạn có biết rằng mía còn nhiều lợi ích cho sức khỏe hơn nữa chứ không phải chỉ có cung cấp đường glucose cho cơ thể của chúng ta?

Nước mía không chỉ giống như bất kỳ nước ngọt khác, nó còn có nhiều chất dinh dưỡng khác. Nước mía được chiết xuất từ
​​mía bằng cách ép nó qua 2 trục lăn. Nó là thực phẩm dinh dưỡng và làm cho người cảm thấy khỏe mạnh.
Nó chứa khoảng 15% lượng đường tự nhiên và rất giàu các muối hữu cơ và các vitamin. Nước mía cũng có thể dùng giải khát hoặc làm đồ ngọt. Trong những ngày hè nóng nực, nó là một thức uống giải nhiệt. Pha một chút nước chanh vào nước mía để cải thiện hương vị của nó được ngon hơn.

10 LỢI ÍCH SỨC KHỎE CỦA NƯỚC MÍA

1-Lý do nước mía là một thức uống phổ biến trong mùa hè là bởi vì nó tăng năng lượng ngay lập tức và hết ngay cơn khát. Nước mía là nguồn đường tốt mà chúng ta biết, giúp tái cân bằng nước (hydrate) cơ thể và làm tăng thêm năng lượng cho con người. Vì vậy, thay vì dùng nước năng lượng gỉa tạo, sau đó mình cảm thấy mệt mỏi hoặc mất nước, thì hãy uống ngay một ly nước mía.

2-Mặc dù nước mía có vị rất ngọt và có hàm lượng đường cao, nó là đường tốt cho bệnh nhân bị tiểu đường. (vì đo đường-huyết không tăng) vì nó chứa đường tự nhiên trong đó có chỉ số đường huyết thấp có thể ngăn chặn sự gia tăng mạnh về lượng đường trong máu ở bệnh nhân tiểu đường, vì vậy nó có thể hoạt động như là một chất thay thế các loại đồ uống có ga cho họ. Tuy nhiên, những người có bệnh tiểu đường Type-2 nên tiêu thụ ở mức điều độ và sau khi tham khảo ý kiến
​​bác sĩ của họ.

3-Nước mía được xem là một thực phẩm tạo kiềm do chứa nồng độ cao của calci, magnesium, kali (postasium), sắt và manganese. Các bệnh như ung thư không thể tồn tại trong môi trường kiềm và đó là lý do tại sao các nghiên cứu cho thấy nó có hiệu quả trong cuộc chiến chống ung thư, đặc biệt là tuyến tiền liệt và ung thư vú.

4-Nước mía làm tăng nồng độ protein trong cơ thể, nó giúp trong việc duy trì sức khỏe của thận. Dùng dưới hình thức pha loãng với nước cốt chanh và nước dừa, nước mía sẽ giúp giảm cảm giác rát bỏng liên qua đến bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu, các bệnh lây truyền qua đường tình dục, sỏi thận và viêm tuyến tiền liệt.

5-Các chất chống oxy hóa trong nước mía giúp chống nhiễm trùng và tăng cường hệ miễn dịch của cơ thể. Nó cũng bảo vệ gan chống lại nhiễm trùng và giúp kiểm soát tiết mật. Đây là một trong những lý do mà các bác sĩ khuyên những bệnh nhân bị bệnh vàng da nên uống nước mía, vì nó là một trong số ít những chất giúp tiêu hóa dễ dàng và không tạo bất kỳ áp lực nào trên gan và cũng giúp trong việc giảm nồng độ mật.

6-Nước mía cũng đóng vai trò trợ giúp tiêu hóa tốt do sự hiện diện của kali. Nó giúp cho hệ thống tiêu hóa trong tình trạng tốt, ngăn ngừa nhiễm trùng dạ dày và được coi là đặc biệt hữu ích trong việc điều trị các vấn đề táo bón.

7-Nghiên cứu cho thấy rằng nước mía bảo vệ chống sâu răng và hôi miệng do hàm lượng khoáng chất cao. Vì vậy, tiết kiệm cho mình thời gian đến các nha sĩ và uống một ly nước mía tươi sẽ có được hàm răng trắng bóng.

8-Một trong các blog trước đó của tôi, tôi đã đề cập đến những tác động của các chất dinh dưỡng trên móng tay, thiếu hụt các chất dinh dưỡng trong cơ thể có thể dễ dàng nhận thấy bằng cách nhìn vào sức khỏe và tình trạng của móng tay của bạn. Nếu bạn có móng tay đổi màu, giòn, có chấm trắng, thì đó là lúc bạn cần uống thêm nước mía trong chế độ ăn uống của bạn. Nó chứa tất cả mọi thứ để phục hồi cho bạn những móng tay sáng bóng mạnh mẽ, trông đẹp thậm chí không cần đánh bóng móng tay.

9-Nước mía đã được khám phá là tốt cho những người đang đấu tranh với bệnh sốt. rối loạn do sốt gây ra, có thể dẫn đến co giật và mất protein trong cơ thể. Bệnh thường khá phổ biến ở trẻ sơ sinh và trẻ em. Nước mía giúp bù đắp các protein bị mất và giúp phục hồi lại sức khỏe..

10-Khi nói đến sức khỏe của da, alpha hydroxy acid được cho là có rất nhiều lợi ích. Chúng chống mụn trứng cá, giảm mụn, ngăn ngừa lão hóa và giúp đỡ trong việc giữ làn da ngậm nước. Một trong những hydroxy alpha acid có hiệu quả nhất là glycolic acid và mía, là một trong số ít nguồn tự nhiên của nó. Chỉ cần áp dụng nước ép mía bôi lên da của bạn và để cho nó khô hoặc thêm nó vào lớp kem mặt nạ mà bạn yêu thích và chà xát. Hãy sử dụng nó thường xuyên để thấy hiệu quả này..

Trong khi những lợi ích của nước mía rất nhiều cho sức khỏe, nó cần phải đảm bảo rằng nó được ép một cách hợp vệ sinh. Nó cũng quan trọng để sử dụng và tiêu thụ ngay sau khi ép vì nó có xu hướng bị oxy hóa trong vòng 15 phút.

Tốt! Vì vậy, mía không chỉ có lợi cho sức khỏe của bạn mà còn tốt cho làn da của bạn. Đó là một thức uống thần kỳ cho một lối sống khỏe mạnh mà nó cũng ngon miệng. Vì vậy, hãy bỏ đi những thức uống nhân tạo và nước giải khát và hãy dùng nước mía.. Nhưng nhớ rằng phải bảo đảm uống trong điều kiện hợp vệ sinh,

doducngoc dịch


8 CÂU NÓI TUYỆT VỜI NHẤT TRÊN THẾ GIỚI
1. "Đừng bao giờ đùa giỡn với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể giành chiến thắng, nhưng hậu quả là bạn chắc chắn sẽ mất đi người đó trong suốt cuộc đời của bạn.” - (Shakespeare).

2. "Thế giới phải chìm đắm trong đau khổ không phải vì tội ác của những kẻ xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt". - (Napoleon).

3. "Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi. Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc." - (Einstein).

4. "Nếu tình bạn là điểm yếu lớn nhất của bạn, thì bạn chính là người mạnh mẽ nhất trên thế giới." - (Abraham Lincoln).

5. "Một người tươi cười không có nghĩa là họ không có nỗi buồn. Điều đó có nghĩa là họ có khả năng đối phó với nỗi buồn đó.” - (Shakespeare).

6. "Cơ hội giống như bình minh, nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn có thể bỏ lỡ nó". - (William Arthur).

7. "Khi bạn ở ngoài sáng, tất cả mọi thứ đều theo bạn, nhưng khi bạn bước vào bóng tối, ngay cả cái bóng của bạn cũng không đi theo bạn nữa." - (Hitler).

8. “Đồng tiền luôn phát ra âm thanh. Nhưng tờ tiền thì luôn im lặng. Vì vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, thì hãy luôn luôn giữ yên lặng.” - (Shakespeare).

Sưu tầm

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

BÀI THUỐC KINH NGHIỆM CHỮA SỐT XUẤT HUYẾT

BÀI THUỐC KINH NGHIỆM CHỮA SỐT XUẤT HUYẾT
(Theo Lương y Lê Nhật Duy, tạp chí Y Học Cổ Truyền số 210-1988.
( https://www.facebook.com/groups/298479237164317/permalink/474366296242276/)
- Lá Cối xay 1 nắm.
- Đậu các loại, lấy 1 vài loại (trừ đậu tương) 50 gam.
Sắc uống.
Không chỉ có tác dụng đề phòng và chống xuất huyết mà còn có tác dụng chữa đủ các trường hợp sốt thông thường của trẻ em và các chứng ban chẩn ngứa.
Các bài thuốc sốt xuất huyết có nhiều nhưng qua kinh nghiệm thực tế thấy bài này tốt hơn vì nó không gây tai biến tụt huyết áp như dùng các loại tươi có tính hàn lương, nhất là đối với trẻ con cơ thể còn non yếu, không nên dùng thuốc có tính công phạt.
Lá Cối xay tính bình không độc, hòa khí, điều khí. Khí điều hòa thì huyết cũng điều hòa.
Đậu các loại thanh nhiệt, giải độc, trừ phiền, sao đen còn có công dụng chỉ huyết( cầm máu).
Khi có hiện tượng xuất huyết thì tùy chứng mà gia giảm.


Vương Văn Liêu

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Bệnh Nan Y-28 : hai chân tê đau buốt từ đầu gối xuống bàn chân


Đỗ Đức Ngọc 

KINH NGHIỆM CHỮA BỆNH NAN Y MỖI NGÀY
Những bài viết trong mục này là kinh nghiệm :
- Khám Bệnh bằng máy đo áp huyết,
- Định Bệnh theo ngũ hành,
- và Chữa Bệnh theo Tinh-Khí-Thần, ngay tại chỗ.
Bệnh nhân được hướng dẫn chữa tùy theo bệnh áp dụng Khí hay Thần trước, sau mới đến phần hướng dẫn Tinh để bệnh nhân áp dụng ở nhà.
Hy vọng những bài viết này sẽ giúp ích nhiều cho những thầy thuốc đang thực tập thu được nhiều kết qủa trong lâm sàng.
Thân
doducngoc

Nam bệnh nhân Do Thái 68 tuổi bước vào phòng, hai chân đi cà nhắc như bị đạp gai nhọn, khai bệnh là hai chân tê đau buốt từ đầu gối xuống bàn chân đã 3 tháng, tây y chữa không bớt.
A-Khám bệnh :
Đo áp huyết hai tay, tay trái 152/88mmHg, mạch 78, tay phải 164/86mmHg mạch 80. Đo đường trong máu ở tay 9.8mmol/l, ở huyệt gan 4.5mmol/l. Hỏi bệnh nhân mới ăn khi nào, bệnh nhân cho biết đã ăn cách đây 1 giờ. Chứng tỏ đường không chuyển hóa về gan, nên gan thiếu đường, nồng độ máu trong gan giảm, khiến gan hoạt động kém, bụng to, gan cứng nên áp huyết tay phải cao.
B-Định bệnh :
Bệnh do áp huyết cao do chức năng gan vị kém, không tiêu hóa nhanh, không chuyển hóa đường về gan làm nồng độ máu trong gan giảm thành huyết hàn, tuần hoàn máu trì trệ mới có tình trạng máu không xuống chân làm tê đau.
C-Chữa bệnh :
a-Khí :
Tập bài Kéo Ép Gối Thở Ra Làm Mềm Bụng 200 lần, làm hạ áp huyết, chuyển đường trong máu về gan. Đo lại áp huyết, tay trái 136/80mmHg mạch 74, tay phải 145/88mmHg mạch 80. Đo đường ở tay 8.8mmol/l, ở huyệt gan 5.6mmol/l. Tập lại bài kéo gối 200 lần nữa. Đo áp huyết tay trái 132/85mmHg mạch 76, tay phải 134/88mmHg mạch 78, đo lại đường ở tay 7.8mmol/l, ở huyệt gan 6.8mmol/l. Những kết qủa đã nằm trong tiêu chuẩn.
Tinh :
Khi châm nặn máu để thử đường, nhận thấy máu khô đặc khó chảy ra, nên khuyên bệnh nhân bớt uống thuốc viên calcium loại bột không tan, nên uống loại sủi bọt tan trong nước, hay ăn thêm rau broccoli, bắp cải, uống viên dầu cá A-D. Kiêng ăn thức ăn hàn lạnh chua.
Thần :
Hướng dẫn nằm tập thở thiền ở Đan Điền Tinh để bệnh nhân tự tập ở nhà trước khi đi ngủ 30 phút vào mỗi tối, giúp hạ áp huyết, bổ thận thủy âm để nuôi gan mộc.
Kiểm lại kết qủa sau khi chữa :
Tập bài hát one, two, three.. lên xuống cầu thang, bài Dậm Chân Phía Trước Phía Sau/Chachacha, chân hết đau. Tập chạy đường dài 10 m ngoài hành lang để tìm điểm đau a thị huyệt, bệnh nhân cho biết không có điểm đau nào.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

Nguyễn Hiến Lê

Nguyễn Hiến Lê- một học giả nổi tiếng, tôi rất khâm phục ông và đã đọc nhiều sách của ông, nay xin đăng lại bài Nguyễn Hiến Lê: Dạy và Học của Vương Trung Hiếu để chúng ta biết thêm về Ông.

Vương Văn Liêu st

Nguồn: Internet

Nguyễn Hiến Lê: Dạy Và Tự Học


Bài đăng nhân
Kỷ niệm 100 năm ngày sinh Nguyễn Hiến Lê

Vương Trung Hiếu
Ghi chú: Vương Trung Hiếu, bút danh Thoại Sơn, là nhà văn, nhà báo, quê gốc An Giang. Trên vanchuongviet.org, nhân 100 năm Ngày sinh Nguyễn Hiến Lê, (08.01.1912 – 08.01.2012) anh đã cho đăng bài viết này, trích từ Kỷ yếu của Hội cựu học sinh Trường trung học Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên, An Giang. Một bài viết ngắn gọn, nhưng rất có ích cho các bạn trẻ. Xin phép được đăng lại nơi đây.
 
Chân thành cảm ơn anh Thoại Sơn.
Đỗ Hồng Ngọc

Nguyễn Hiến Lê là một học giả nổi tiếng, tên tuổi của ông gắn liền với nhiều tác phẩm, trong đó có quyển sách dịch “Đắc nhân tâm” (vẫn thuộc loại bán chạy nhất hiện nay trên Internet). Người ta biết NHL viết sách, chứ không nhiều người biết ông đã từng là nhà giáo. Tháng 11 năm 1950 NHL nhận lời mời dạy học ở trường Trung học Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên, đến năm 1952 ông xin nghỉ, lên Sài Gòn mở nhà xuất bản, biên dịch sách, sáng tác và viết báo. Trong thời gian ở Long Xuyên, ông dạy môn Pháp văn, Việt văn, Đức dục, về sau thêm cả Hán văn (từ lớp 7 đến lớp 9 ngày nay). Quan điểm dạy học của ông tuy cách đây đã 60 năm, song vẫn còn hữu ích đối với thế hệ giáo viên trẻ ngày nay. Ông cho biết: “Tôi soạn bài kĩ, giảng cho rõ ràng, bắt học sinh làm nhiều bài tập,.. dù con bạn thân mà làm biếng tôi cũng rầy, dù con các người tai mắt trong tỉnh, nếu lười tôi cũng mắng nặng lời”. “Tôi cho rằng trong nghề dạy học, tư cách ông thầy quan trọng nhất: phải đứng đắn, nhất là công bằng; rồi lời giảng phải sáng sủa, có mạch lạc, muốn vậy ăn nói phải lưu loát, và soạn bài phải kĩ”.
“Trong trường học, giáo sư nên khuyến khích những học sinh chịu đọc thêm sách, chứ đừng khen những trẻ giỏi học thuộc lòng. Trong các kỳ phát phần thưởng, đừng mua sách giáo khoa để phát, mà nên lựa những sách giúp học sinh mở mang thêm kiến thức”.
Về giáo dục NHL nêu vài vấn đề mà ngày nay chúng ta cũng cần phải suy nghĩ. Trong quyển Thế hệ ngày mai, NHL cho rằng nền giáo dục trong thời đại của ông “ quá thiên về trí tuệ, xao nhãng thể dục và đức dục”. Từ bậc tiểu học đến đại học, người dạy đã nhồi nhét quá nhiều những môn “để luyện trí”. “Phương pháp dạy ở trường có tính cách quá nhồi sọ”. “Môn gì cũng cần nhớ, nhớ cho thật nhiều, tới môn toán pháp mà cũng không dạy trẻ phân tích, bắt học thuộc cách chứng minh các định lý”. Từ đầu thế kỷ 20, Nhiều giáo sư, học giả Pháp đã phê phán lối học “không tập cho suy nghĩ ấy”. Nhiều nhà doanh nghiệp phàn nằn rằng phần lớn “ những học sinh ở Trung học hay Đại học ra không hiểu chút gì về công việc, không biết kiến thiết, sáng tạo, chỉ huy”.
Một điểm đáng chú ý khác: Vì sao học sinh không thích học? Ông cho rằng học sinh có thể không thích học môn nào đó vì cảm thấy không hợp. Có người thích văn nhưng buộc phải học Toán; có người thích vẽ nhưng buộc phải học Sử. Ngoài ra, “Ta cũng có thể ghét sự học ở trường vì nhiều giáo sư giảng bài như ru ngủ chúng ta, hoặc tới lớp thì bắt ta chép lia lịa từ đầu giờ tới cuối giờ mà không hề giảng cho một chữ, chép tới tay mỏi rời ra, không đưa nổi cây viết, nguệch ngoặc không thành chữ, rồi về nhà phải cố đọc, đoán cho ra để chép lại một lần nữa cho sạch sẽ. Ta cũng có thể ghét sự học ở nhà trường vì có những ông giáo, suốt năm mặt lạnh như băng, vẻ quạu quọ, hờm hờm, coi học sinh như kẻ tù tội, phải hành hạ cho đến mực, làm cho học sinh gần tới giờ thì lo lắng, mặt xám xanh, như sắp bị đưa lên đoạn đầu đài. Ta cũng có thể ghét sự học ở nhà trường vì kỷ luật, hình phạt của nó, vì những kỳ thi liên miên bất tận..”.
Điều quan trọng nhất trong cách dạy của NHL không chỉ nằm ở chuyên môn, mà còn ở cách hướng dẫn học sinh tự học. Vì phần lớn học sinh thời ấy “không biết cách ghi chép lời giảng của thầy, không biết cách học bài, làm bài, không biết cách học ôn, cách tìm tài liệu, không có một thời dụng biểu ở nhà. Họ không hiểu rằng cách học một bài ám đọc (récitation), khác cách học một bài toán; một bài sử, địa khác một bài sinh ngữ… Họ không có cả một sổ tay ghi những điều cần nhớ để thường coi lại”.
Vâng, tự học là điều cần thiết không chỉ khi ngồi trên ghế nhà trường, mà còn là phương tiện giúp ta đi tới thành công trên đường đời. Đừng nghĩ rằng khi có bằng cấp cao là đã thành công và không cần phải tự học nữa. NHL viết: “Bạn có bằng cấp tiến sĩ, thạc sĩ mà không học thêm thì suốt đời cũng chỉ là một tiến sĩ, một thạc sĩ. Paul Doumer 14 tuổi đã phải thôi học, tự học lấy rồi sau thành Tổng thống nước Pháp. Louis Bertrand xuất thân làm thợ mà lên ngôi Tổng trưởng”. Ở nước ta cũng không thiếu người nhờ tự học mà có danh vọng”. Thí dụ như Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim, Ngô Tất Tố, Bạch Thái Bưởi và Trương Văn Bền…đã thành công lớn trong nghề nghiệp của mình.
Cách tự học
NHL viết: “trên con đường tự học, tôi chẳng có chút hiểu biết, kinh nghiệm nào cả, phương tiện thật thiếu thốn, tốn công nhiều mà kết quả rất ít. Vì nghĩ vậy mà sau này tôi viết cuốn Tự học để thành công (sau đổi tựa là Tự học, một nhu cầu của thời đại) để hướng dẫn thanh niên tránh những lỗi lầm của tôi”. Ông cho rằng “Tự học cũng là một cuộc du lịch, du lịch bằng trí óc, một cuộc du lịch say mê gắp trăm du lịch bằng chân”. “Tự học còn là một thú vui rất thanh nhã nó nâng cao tâm hồn ta lên”. Vậy, muốn tự học, trước hết phải thấy nó là một chuyến “du lịch”, là “thú vui” mới có thể kiên trì theo đuổi.
Theo NHL, người mới biết đọc, biết viết; người già cũng có thể tự học được. Quan trọng là có sức khỏe, thời gian và tin vào việc học của mình (có lợi cho bản thân, giúp ích cho người khác). “Nếu học 5-7 lần không thuộc, cũng đừng chán rồi bỏ cuộc. Học nhiều hơn nữa, có ngày sẽ thành công”.
Ông nghĩ rằng cái lợi của tự học là “tự do lựa môn học, lựa thầy học”. “Nếu chưa hiểu rõ một chương, ta có thể bỏ ra hàng tuần hàng tháng để học thêm…Nhờ vậy ta có nhiều thì giờ để suy nghĩ so sánh, tập xét đoán, giữ tư tưởng được tự do. Không ai nhồi sọ ta được, bắt ta phải lặp lại những điều mà ta không tin”. Tuy nhiên, ông cũng thấy cái hại của việc tự học là do “không ai dẫn dắt ta, nên ta không biết học cái gì”. Có người quyết học hết một bộ Bách khoa từ điển nhưng mới học khoảng một tuần thì bỏ ngang vì chán nản, không hiểu nhiều đoạn trong tự điển. “Có kẻ gặp cái gì đọc cái ấy… không tự lượng sức mình, chưa biết những sách đại cương về một môn nào đã đọc ngay những sách quá cao viết cho các nhà chuyên môn”. Đọc qua loa những điều mình thích nên không hiểu tường tận để áp dụng. “Học như vậy phí công vô ích”, do “không có một mục đích nhất định để nhắm, một chương trình hợp lý để theo”.
Ông cho rằng tự học “có mục đích gần và mục đích xa”. Học để có một chỗ làm, có cuộc sống tiện nghi là học với mục đích gần. Học để đủ tư cách làm chủ gia đình, một công dân và phần tử của nhân loại. Học để phát triển đức trí, giúp ít người khác mỗi ngày một nhiều hơn mới là mục đích xa. Nếu là giáo viên toán ta cũng nên đọc về kinh tế, chính trị; nếu là thợ thuyền cũng nên học về triết lý, luật khoa… “Nhà văn phải biết khoa học, vì khoa học giúp ta nhận xét, lý luận, hiểu vũ trụ hơn. Nhà khoa học cũng phải hiểu văn chương vì những áng văn thơ bất hủ nâng cao tâm hồn con người”… “Kẻ nào quá chuyên nghiệp, chỉ đọc những sách về ngành hoạt động của mình thì không khác chi đeo vào hai bên thái dương hai lá che mắt, không khác chi tự giam mình vào một phòng chỉ có mỗi một cửa sổ để thông ra ngoài.”
Những cách tự học
Theo NHL, có hai cách tự học: học có người dạy và tự mình tìm tòi, học hỏi để hiểu biết thêm (theo ông, cách thứ hai “quan trọng hơn nhiều”).
Tự học (có người chỉ dẫn) là theo một lớp giảng công hay tư, một lớp hàm thụ hoặc nghe diễn thuyết.
+ Lớp giảng: Theo ông, “ở Âu, Mỹ, có rất nhiều trường công hay tư dạy những người lớn muốn học thêm” (từ tiểu học đến đại học). “Lại có những trường dạy một ngành chuyên môn như môn Tổ chức công việc, môn viết văn, làm báo, khoa nói trước công chúng, khoa nội trợ…”.
+ Lớp hàm thụ: học từ xa bằng những phương tiện thông tin đại chúng, “
học những trường này phải trả tiền vì đều là trường tư, hoặc bán công tư”.
+ Nghe diễn thuyết: nghe những diễn giả nói về đề tài mà mình muốn biết thêm.
Tự học không có người chỉ dẫn là tập nhận xét và đọc sách…
+ Nhận xét: NHL viết: “Người tự học nào cũng phải tập nhận xét. Phần đông chúng ta không nhìn bằng mắt mà bằng óc, bằng tim”. Một giáo sư đại học bảo sinh viên tập trung nhìn những ông làm rồi bắt chước làm theo. Ông nhúng một ngón tay vào một ly nước rồi đưa lên miệng nếm. Mỗi sinh viên đều làm như vậy, nhưng lại nhăn mặt vì nhận thấy nước rất hôi thối. Sau khi họ nếm xong, vị giáo sư mỉm cười, bảo: “ Các cậu không nhận thấy ngón tay tôi đưa lên miệng không phải là ngón tay đã nhúng vào nước à”. Vị giáo sư nhúng ngón tay này vào nước nhưng lại nếm ngón tay kia nên không có cảm giác hôi thối, còn sinh viên thì…. Điều này cho thấy “họ đã không nhìn bằng mắt mà bằng óc. Óc họ tưởng tượng ra sao thì họ thấy vậy”. Tóm lại, muốn học hỏi thì ta phải tập nhìn bằng mắt, chứ đừng bằng óc hoặc tim. Trước khi nhận xét, phải có một chương trình: xét những điểm nào? điểm nào trước? điểm nào sau? Thí dụ, muốn nhận xét một cây, bạn phải: quan sát từng bộ phận của nó (từ gốc rễ đến cành lá); cây này mọc ở miền nào, hợp với loại đất nào; mùa nào trổ bông, có trái; cách trồng ra sao; ích lợi thế nào… Lập sẵn chương trình như vậy thì không sợ quên những chi tiết nhiều khi quan trọng. Trong khi nhận xét phải so sánh (như cây sao với cây dầu giống nhau chỗ nào, khác nhau chỗ nào?), phân tích (như xét một bông phải xét: đài, cành, nhụy, sắc hương). “Chịu nhận xét, tập chú ý vào những điều trông thấy thì tài nhận xét sẽ tăng lên. Mỗi ngày ta nên tập nhận xét vài lần… không tốn thì giờ mà chỉ trong vài ba tháng đã thấy nhiều kết quả”.
+ Đọc sách: theo một lớp giảng hoặc một lớp hàm thụ chỉ là biện pháp nhất thời. Muốn tự học suốt đời, thì phải đọc sách, vì thế “có thể nói tự học là đọc sách”. “Khi đọc tôi luôn luôn có một cây viết chì để đánh dấu những chỗ đáng nhớ, hoặc có thể dùng tới sau này; cuốn nào thường phải đọc lại thì tôi ghi những ý quan trọng cùng số trang lên mấy trang trắng”…“sách nào thường dùng tôi để riêng, sắp theo từng loại”.
Học từ dễ đến khó
Muốn học môn gì đó, cần phải tìm đúng sách rồi học từ dễ đến nâng cao dần. Không thể ngay từ đầu học những điều quá khó, vì như thế sẽ không hiểu, một thời gian sẽ chán nản rồi bỏ cuộc. Nhìn chung, những người như thế “không thành công vì không biết cách học”. Ho chưa biết những điều thường thức đã vội đọc ngay những sách cao đẳng. Họ “chưa có một khái niệm gì rõ ràng đích xác về đạo Phật mà đọc ngay kinh Tam Tạng! Tự học mà thiếu phương pháp như vậy thì 100 người có tới 95 người thất bại”.
Cách học ngoại ngữ
Ngoài tiếng Pháp là ngôn ngữ chính thức, bắt buộc phải học vào thời ấy, NHL còn học thêm tiếng Hán và tiếng Anh. Hồi nhỏ ông học chữ Hán cốt để “đọc được gia phả”, “chỉ nhớ mặt chữ, hiểu nghĩa là được rồi”. Sau khi học xong ngành Công chánh, trong thời gian chờ phân công nhiệm sở, ông lại tự học chữ Hán. “Mỗi ngày, buổi chiều tôi lại thư viện Trung Ương đường Trường Thi, mượn bộ Hán Việt từ điển của Đào Duy Anh…rồi bắt đầu từ chữ A, tìm những từ và từ ngữ nào tôi đoán là thường dùng mà chưa biết thì tôi chép lại trong một tập vở. Tôi ở thư viện từ 3 đến 5-6 giờ chiều. Tối hôm đó và sáng hôm sau, tôi học hết những trang đã ghi đó; rồi chiều lại ra thư viện chép bài học sau. Mỗi tuần nghỉ một ngày để ôn lại những bài trong tuần. Học ba tháng, được độ ba ngàn từ”. Về sau NHL tự học thêm nữa để có thể viết sách về văn học Trung Quốc. Về tiếng Anh, ông học chủ yếu là hiểu nghĩa từ và văn phạm, học để đọc tài liệu nước ngoài, để viết và dịch sách chứ không chủ trương học để nói lưu loát. Theo ông, “muốn hiểu một ngoại ngữ thì phải dịch ra tiếng Việt”. “Khi dịch, bắt buộc ta phải tra tự điển; câu nào dịch rồi mà ý nghĩa không xuôi, có điểm nào vô lí hoặc mâu thuẫn với một số câu ở trên thì bắt buộc ta phải soát lại xem mình dịch sai ở chỗ nào”.
Viết sách để tự học
Từ 1949 đến 1953, NHL “làm việc rất nhiều, vừa dạy học, vừa học, vừa viết sách, không có thì giờ để hưởng nhàn”. Ông dạy học, tự học môn Tổ chức, tiếng Anh và văn học Trung Hoa. Ngoài ra ông còn ghi danh học một số lớp hàm thụ. Chính nhờ bài học từ những lớp này NHL đã có tài liệu để viết sách (quyển Nghề viết văn, Hương sắc trong vườn văn và nhiều sách Học làm người).
Theo ông, “viết sách là tự ra bài cho mình làm. Học mà không làm bài thì chỉ là mới đọc qua chứ không phải học.” Và ông cho rằng “khi viết nên nhớ mục đích của ta là để tìm hiểu chứ không phải cầu danh. Đừng cầu danh thì danh sẽ tới”.
Sức làm việc của ông thật đáng nể, theo Wikipedia, “mỗi ngày ông làm việc 13 tiếng đồng hồ (6 tiếng để đọc tài liệu và hơn 6 tiếng để viết). Thời gian biểu này được áp dụng một cách nghiêm ngặt không ai được vi phạm kể cả chính ông, nhờ vậy mà ông đã hoàn thành một khối lượng công việc, tác phẩm nghiên cứu, dịch thuật đồ sộ”. NHL cho biết: “nhiều người, từ bạn bè đến độc giả bảo tôi sống như một nhà tu khổ hạnh. Tôi không biết các nhà tu khổ hạnh có thấy khổ hay không khi họ nhịn ăn, nhịn uống, nhịn ngủ, … chứ riêng tôi, chẳng tu hành gì cả, không thấy lối sống của tôi với sách vở là khổ”.
Trong lời nói đầu của quyển “Đời viết văn của tôi”, NHL viết: “Đời tôi có thể tóm tắt trong hai chữ HỌC và VIẾT. Hai việc đó liên quan mật thiết với nhau gần suốt đời, tôi VIẾT ĐỂ HỌC và HỌC ĐỂ VIẾT”. Có lẽ, nhờ quan niệm như thế nên NHL để lại cho hậu thế nhiều tác phẩm đồ sộ, có giá trị cao về học thuật, đó là mảng sách về triết học và lịch sử. Mảng sách về văn học của ông cũng khá phong phú, chủ yếu là văn học Trung Quốc, bên cạnh đó là một số quyển tiểu thuyết dịch từ tiếng Anh và Pháp. Tuy nhiên, mảng sách mà NHL được nhiều người biết đến, đem lại dang tiếng cho ông chính là loại “sách học làm người”. Ông viết và dịch nhiều sách về mảng này, trong đó có một quyển đã làm “thay đổi hẳn cuộc đời của một thanh niên hiếu học nhưng nhà nghèo”, người mà sau này đã trở thành bác sĩ và cũng khá nổi tiếng, đó là bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.
Quyển sách ấy có tựa đề là Kim chỉ nam của học sinh, một quyển mà NHL muốn “giúp học sinh biết cách học”. Ông khởi sự viết quyển này vào tháng 2 năm 1951, tức giai đoạn ông còn dạy học ở trường Thoại Ngọc Hầu, Long Xuyên. Sau khi quyển sách ấy được phát hành, nhiều phụ huynh và giáo sư đã hết lời khen ngợi sự hữu ích của nó. Trong tờ Bách Khoa số 20-4-75, Đỗ Hồng Ngọc viết: “Kim chỉ nam đã mở cho tôi chân trời mới, đọc xong, tôi thấy gần gũi với ông (NHL) kỳ lạ. Có những điều tôi đã thoáng nghĩ, đã từng làm nhưng vì thối chí ngã lòng, vì không được hướng dẫn nên không đạt được mấy kết quả. Ông đã hệ thống hoá, đặt ra những nguyên tắc giúp cho việc học đỡ mệt, đỡ tốn thì giờ mà được nhiều kết quả hơn. Điều quan trọng là sách trình bày những phương pháp thực hành, không có những lý thuyết viễn vông, nhàm chán”.
Dẫu sống ở Sài Gòn nhiều năm, song Nguyễn Hiến Lê vẫn rất nhớ cái nơi ông đã từng dạy học, nơi mà ông đã về sống những năm cuối đời. NHL tâm sự: “ Long Xuyên đúng là quê hương thứ hai của tôi, mà bây giờ tôi quyến luyến với nó hơn quê hương thứ nhất nhiều”.
Vương Trung Hiếu



Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016



Kẻ Ăn Cắp Một Ổ Bánh Mì

Người ta thường kể về một trong những ông thị trưởng đầu tiên của thành phố New York bên Hoa Kỳ giai thoại như sau: một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị trưởng phải chủ tọa các phiên tòa. Người ta điệu đến trước mặt ông một ông lão quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo là đã ăn cắp một mẩu bánh mì. Lời tự biện hộ duy nhất mà người đàn ông khốn khổ đưa ra là: "Gia đình tôi đang chết đói".

Nghe xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biện bạch của ông lão, viên thị trưởng đưa ra phán quyết như sau: "Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn cắp là ông phải đóng 10 đô la". Vừa công bố bản án, ông tỉnh trưởng rút trong túi của mình ra 10 đô la và trao cho người đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử tọa ông nói tiếp: "Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ để cho trong thành phố của chúng ta còn có một người nghèo phải đi ăn cắp". Nói xong, ông ra lệnh cho viên biện lý đi thu tiền và trao  tất cả cho ông lão.

Khi chiếc mũ đã được truyền một vòng tòa án và trở về tay mình, ông lão đếm được tất cả 47 đô la 50 xu.

Trong sứ điệp Mùa Chay năm 1991, Ðức thánh Cha Gioan Phaolô II mời gọi chúng ta hãy đọc và suy ngẫm về bài dụ ngôn người giàu có và Lazarô.

Mới nghe qua, chúng ta có cảm tưởng người giàu có trong bài dụ ngôn đã không làm điều gian ác nào để đến độ phải bị trầm luân. Chúa Giêsu đã không nói: ông đã trộm cướp, hay biển lận hoặc gian xảo trong việc làm ăn. Ngài cũng không kết án việc ông ngày ngày yến tiệc linh đình.

Vậy thì đâu là tội của người phú hộ? Thưa đó là tội dửng dưng trước nỗi khổ của người khác. Chúa Giêsu nói đến sự hiện diện ngày qua ngày của một người khốn khổ trước cửa nhà ông để cho chúng ta thấy sự đang tâm làm ngơ của người giàu có... Máu chảy, ruột mềm. Trước cảnh khốn khổ của người đồng loại, mà người giàu có ấy vẫn không biểu lộ một chút xúc động hoặc làm như không nhìn thấy, thì quả thật không gì đáng trách bằng, bởi vì người giàu có đã làm cho trái tim của mình khô cứng.

Dửng dưng trước nỗi khổ của người khác không là một thái độ vô thưởng vô phạt, mà là một hành động tội ác. Ông thị trưởng thành phố New York trong câu chuyện trên đây quả thực đã thấy được tội ác của chính ông và của thị dân của ông đối với lão ông ăn cắp bánh mì./.

 Sưu tầm

NẾU MẤT ĐI


Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm
Con người trở nên lạnh nhạt
Năm tháng trôi qua âm thầm
Một ngày, một đời không khác.

Nếu đánh mất đi Thành Tâm
Con người dễ cùng giả dối
Đằng sau dáng vẻ ân cần
Thường đã ươm mầm phản bội.

Nếu đánh mất đi Chuyên Tâm
Con người sống không mục đích
Khi thế này, lúc thế kia
Khó thể là người hữu ích.


Nếu đánh mất đi Trọng Tâm
Bước chân con người nghiêng ngã
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương, buồn bã.

Nếu đánh mất đi Nhân Tâm
Con người sát bên tàn nhẫn
Từ đồng loại đến hạ cầm
Ra tay… chẳng hề ân hận.

Nếu đánh mất đi Tín Tâm
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.

Nếu đánh mất đi Lương Tâm
Con người vô cùng nguy hiểm
Đạp trên lẽ phải mà đi
Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.

Nếu đánh mất đi Từ Tâm
Con người biến thành vô cảm
Niềm đau, nỗi khổ tha nhân…
Một tia mắt nhìn lãnh đạm.

Nếu đánh mất đi Quyết Tâm
Con người sống trong dã dượi,
Cứ lưỡng lự rồi phân vân
Không bước đi làm sao tới!

Nếu đánh mất đi Chân Tâm
Con người u mê, điên đảo
Tự mình xây ngục giam cầm
Không biết đâu là lẽ đạo.

Mất Tâm, cuộc đời chao đảo
Thiếu Tâm, phiền não trùng vây
Biết Tâm, trở về sống với
Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày…

PHANTHIBICHNGOC
Sưu tầm - T.T Huệ

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

2 lời khuyên chí lý cho mọi người trong cuộc sống bon chen này !
RỦ BỎ VÀ ĐỨNG LÊN

Có một người nông dân nuôi một con la để chuyên chở hàng hoá ra chợ bán. 
Hôm ấy, sau một buổi sáng làm việc mệt nhọc, người nông dân để con la đứng bên một miệng giếng cạn. Thật không may, con la sảy chân rơi xuống giếng. Nó kêu rống lên cầu cứu. Người nông dân đến xem xét. Ông ta thấy rằng để đưa con la lên khỏi giếng phải mất rất nhiều công sức, trong khi đó, nó đã là một con la già nua mà ông đã muốn loại bỏ từ lâu. 
Sau một lúc cân nhắc, người nông dân quyết định sẽ mua một con la mới chứ không bỏ công sức cứu con vật khốn khổ. Ông ta gọi một người hàng xóm đến và họ cùng xúc đất lấp giếng.
Con la vô cùng phẫn nộ. Ban đầu nó không hiểu tại sao người ta có thể đối xử với mình như vậy. Nhưng rồi, nó thấy rằng có căm phẫn cũng chẳng ích gì. Và nó bỗng để ý thấy mỗi xẻng đất hất xuống mình nó, nó có thể rũ bỏ (shake-off) và bước lên trên (step up). Thế là con la bắt đầu làm cái công việc giải cứu chính mình. Mỗi xẻng đất đổ xuống trên mình, nó lại rũ bỏ và bước lên trên. Dần dần, đất đầy lên và con la bước ra khỏi miệng giếng.
 Những đất đá tưởng sẽ vùi lấp con la lại trở thành phương tiện để cứu thoát nó.
Đôi khi, trong cuộc sống của bạn, có những lúc bạn tưởng như tuyệt vọng vì bao nhiêu khó khăn đổ ập xuống mình. Vậy hãy làm như con la thông minh kia: Rũ bỏ và đứng lên (shake-off and step up).Và bạn sẽ thấy, những khó khăn tưởng như vùi lấp ta hoá ra lại là những phương tiện để nâng cao con người ta lên.

***

       ĐẶT NÓ XUỐNG

Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. 
Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?” ’50 gam!’…’100 gam!’… ‘125 gam!’… các sinh viên trả lời. 
'Tôi không thể biết chính xác nếu không cân,’ giáo sư nói, ‘nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút? 'Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.‘OK, vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’ ‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác cả gan nói. Và tất cả lớp cười ồ.‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.“Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’Các sinh viên lúng túng. Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’’ 
Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’
Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ. Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn

có thể giải quyết mọi vấn đề.

Sưu tầm
Đạo Hay Nhất
Thích Trí Siêu

Thuở xưa có một ông vua hiền đức, cai trị công bằng, dân chúng trong nước sống thanh bình. Một hôm, dưới sự đề nghị của cận thần tả hữu, vua triệu tập tất cả trưởng lão tôn túc của các tôn giáo trong nước. Khi tất cả có mặt đầy đủ, vua nói:
- Thưa các vị giáo chủ, hôm nay ta mời các vị tới đây bàn luận vì ta muốn chọn một Ðạo trong các Ðạo để tôn lên làm quốc giáo. Ta đặt niềm tin nơi các vị, với sự minh triết xin các vị hội thảo bàn luận với nhau để tìm cho ta một Ðạo nào hay nhất, đáng được hưởng ân phúc của hoàng gia. Ðạo nào cũng được miễn sao mọi người đều đồng ý kính phục, không ai có thể bắt bẻ hay chối cãi.
Trải qua nhiều năm mà vua vẫn chưa được trả lời, bởi vì ai cũng cho Ðạo của mình là hay nhất, nhưng người khác lại không chịu. Cứ thế mà tranh luận giằng co từ năm này sang năm khác. Rồi một hôm, có một hiền giả du phương ghé qua nước của nhà vua nọ. Sau khi nghe chuyện nhà vua tìm một Ðạo hay nhất mà chưa ra, bèn đến xin yết kiến nhà vua:
- Tâu bệ hạ, tôi có thể chỉ cho bệ hạ một Ðạo hay nhất mà không ai có thể bắt bẻ hay chối cãi được.
Vua nghe qua rất đỗi vui mừng vì hy vọng của mình sắp được toại nguyện sau bao năm dài trông đợi.
- Thật vậy sao! Xin hiền giả hãy nói cho ta nghe ngay lập tức. Ta đã chờ giờ phút này quá lâu rồi!
- Xin bệ hạ kiên nhẫn một chút. Tôi sẽ tiết lộ cho bệ hạ tên của Ðạo này ở một nơi thật yên tĩnh vắng vẻ. Ðúng trưa mai xin hẹn bệ hạ ở bờ sông Hằng, chúng ta sẽ vượt sông qua bờ bên kia và ở đó tôi sẽ nói cho bệ hạ biết tên của Ðạo này.
Sang ngày mai, đúng hẹn, vua và vị hiền giả gặp nhau tại bờ sông Hằng. Vua ra lệnh cho một chiếc thuyền đến gần để chở hai người sang bờ bên kia. Khi chiếc thuyền đến gần, vua sửa soạn bước lên thì hiền giả chặn lại, nói rằng ông ta muốn khám xét lại chiếc thuyền coi có tốt và bảo đảm không.
- Chiếc thuyền này không được vì có một miếng ván bị nứt ở dưới đáy, nước có thể tràn vào. Hiền giả thưa.
Vua lại gọi chiếc thuyền khác đến. Sau khi khám xét, vị hiền giả tìm thấy vài miếng ván bên hông thuyền hơi lỏng vì thiếu đinh. Nhà vua lại gọi một chiếc khác đến. Sau khi khám xét kỹ càng, hiền giả lại từ chối vì lý do nước sơn của thuyền đã bị tróc.
Cứ như thế, vua gọi hết chiếc thuyền này đến chiếc thuyền khác, chiếc nào hiền giả cũng moi ra được khuyết điểm. Dần dần nhà vua mất kiên nhẫn, chiều đã qua, hoàng hôn sắp đến. Sau cùng vua không nhịn được nữa:
- Thưa hiền giả! Từ trưa tới bây giờ, ta đã gọi biết bao nhiêu chiếc thuyền, chiếc nào ngài cũng từ chối hết. Xin hỏi ngài, thuyền tróc sơn một chút hoặc thiếu vài ba cái đinh thì đã có sao? Nó vẫn có thể đưa mình qua sông được kia mà! Sao ngài lại để ý đến những khuyết điểm nhỏ nhặt như vậy.
Lúc bấy giờ vị hiền giả nhìn vua mỉm cười nói:
- Bệ hạ đã tự mình nhận thấy rằng dù có vài ba khuyết điểm nhưng tất cả những chiếc thuyền kia đều có thể đưa mình qua sông được. Cũng thế, tất cả Ðạo trong nước của bệ hạ đều giống như những chiếc thuyền kia. Ðạo nào cũng có thể đưa bệ hạ đến sự thể nhập với Thượng đế. Ði tìm khuyết điểm của nhiều Ðạo khác nhau là một điều vô ích, thiếu sáng suốt. Bệ hạ hãy trở về lo việc triều đình, tiếp tục lấy đức trị dân và hãy bình đẳng kính trọng các Ðạo giáo xem Ðạo nào cũng như Ðạo của chính mình vậy.
Nghe xong, vua liền phục xuống chân vị hiền giả đảnh lễ. Và khi ngẩng lên, vua sung sướng cảm thấy mình thực sự thấm nhuần sự minh triết.

Thích Trí Siêu

THẾ GIAN NÀY CÁI GÌ QUÝ NHẤT

THẾ GIAN NÀY CÁI GÌ QUÝ GIÁ NHẤT ?



Trước miếu Quan Âm, mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút......
Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện giăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Ðược không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi : "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích.
Ngày ngày nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi.
Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa.
Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm không?" Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?".
Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó. Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ.
Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế. Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi."
Nói đoạn rút gươm tự sát. Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta.
Nhện, ta lại đến hỏi ngươi: "Thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

nguồn link: http://www.oldcottage.net/vuonthien/truyenthien/truyenthien.html


Tổng số lượt xem trang