ĂN UỐNG VÀ SỨC KHỎE

PHONG BENH HON CHUA BENH

TRI THUC LA SUC MANH

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016


NẾU MẤT ĐI


Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm
Con người trở nên lạnh nhạt
Năm tháng trôi qua âm thầm
Một ngày, một đời không khác.

Nếu đánh mất đi Thành Tâm
Con người dễ cùng giả dối
Đằng sau dáng vẻ ân cần
Thường đã ươm mầm phản bội.

Nếu đánh mất đi Chuyên Tâm
Con người sống không mục đích
Khi thế này, lúc thế kia
Khó thể là người hữu ích.


Nếu đánh mất đi Trọng Tâm
Bước chân con người nghiêng ngã
Sống trong cõi đời thăng trầm
Thiếu chỗ tựa nương, buồn bã.

Nếu đánh mất đi Nhân Tâm
Con người sát bên tàn nhẫn
Từ đồng loại đến hạ cầm
Ra tay… chẳng hề ân hận.

Nếu đánh mất đi Tín Tâm
Con người hoài nghi, thất vọng
Đóng cửa, sống trong âm thầm
Cho thế nhân toàn hư, hỏng.

Nếu đánh mất đi Lương Tâm
Con người vô cùng nguy hiểm
Đạp trên lẽ phải mà đi
Bỏ mặc lương tri, hạnh kiểm.

Nếu đánh mất đi Từ Tâm
Con người biến thành vô cảm
Niềm đau, nỗi khổ tha nhân…
Một tia mắt nhìn lãnh đạm.

Nếu đánh mất đi Quyết Tâm
Con người sống trong dã dượi,
Cứ lưỡng lự rồi phân vân
Không bước đi làm sao tới!

Nếu đánh mất đi Chân Tâm
Con người u mê, điên đảo
Tự mình xây ngục giam cầm
Không biết đâu là lẽ đạo.

Mất Tâm, cuộc đời chao đảo
Thiếu Tâm, phiền não trùng vây
Biết Tâm, trở về sống với
Bao nhiêu mầu nhiệm hiển bày…

PHANTHIBICHNGOC
Sưu tầm - T.T Huệ

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

2 lời khuyên chí lý cho mọi người trong cuộc sống bon chen này !
RỦ BỎ VÀ ĐỨNG LÊN

Có một người nông dân nuôi một con la để chuyên chở hàng hoá ra chợ bán. 
Hôm ấy, sau một buổi sáng làm việc mệt nhọc, người nông dân để con la đứng bên một miệng giếng cạn. Thật không may, con la sảy chân rơi xuống giếng. Nó kêu rống lên cầu cứu. Người nông dân đến xem xét. Ông ta thấy rằng để đưa con la lên khỏi giếng phải mất rất nhiều công sức, trong khi đó, nó đã là một con la già nua mà ông đã muốn loại bỏ từ lâu. 
Sau một lúc cân nhắc, người nông dân quyết định sẽ mua một con la mới chứ không bỏ công sức cứu con vật khốn khổ. Ông ta gọi một người hàng xóm đến và họ cùng xúc đất lấp giếng.
Con la vô cùng phẫn nộ. Ban đầu nó không hiểu tại sao người ta có thể đối xử với mình như vậy. Nhưng rồi, nó thấy rằng có căm phẫn cũng chẳng ích gì. Và nó bỗng để ý thấy mỗi xẻng đất hất xuống mình nó, nó có thể rũ bỏ (shake-off) và bước lên trên (step up). Thế là con la bắt đầu làm cái công việc giải cứu chính mình. Mỗi xẻng đất đổ xuống trên mình, nó lại rũ bỏ và bước lên trên. Dần dần, đất đầy lên và con la bước ra khỏi miệng giếng.
 Những đất đá tưởng sẽ vùi lấp con la lại trở thành phương tiện để cứu thoát nó.
Đôi khi, trong cuộc sống của bạn, có những lúc bạn tưởng như tuyệt vọng vì bao nhiêu khó khăn đổ ập xuống mình. Vậy hãy làm như con la thông minh kia: Rũ bỏ và đứng lên (shake-off and step up).Và bạn sẽ thấy, những khó khăn tưởng như vùi lấp ta hoá ra lại là những phương tiện để nâng cao con người ta lên.

***

       ĐẶT NÓ XUỐNG

Một giáo sư bắt đầu giờ giảng của mình với một cốc nước. 
Ông giơ nó lên và hỏi các sinh viên, “Các bạn nghĩ cốc nước này nặng bao nhiêu?” ’50 gam!’…’100 gam!’… ‘125 gam!’… các sinh viên trả lời. 
'Tôi không thể biết chính xác nếu không cân,’ giáo sư nói, ‘nhưng câu hỏi của tôi là: Điều gì sẽ xảy ra khi tôi cứ giơ cái cốc thế này trong vài phút? 'Chẳng có gì cả’ các sinh viên nói.‘OK, vậy điều gì xảy ra nếu tôi giơ trong một giờ?’ giáo sư hỏi.‘Tay thầy sẽ bắt đầu đau ạ’, một sinh viên trả lời.‘Đúng vậy, và nếu trong một ngày thì sao?’ ‘Tay thầy có thể tê cứng, và thầy có thể bị đau cơ, tê liệt, chắc chắn phải đến bệnh viện,’ một sinh viên khác cả gan nói. Và tất cả lớp cười ồ.‘Rất tốt. Nhưng trong tất cả các trường hợp đó, cân nặng của cái cốc có thay đổi không?’, giáo sư lại hỏi.‘Không ạ,’ các sinh viên trả lời.“Vậy, cái gì khiến cho tay bị đau, cơ bị tê liệt? Và thay vì việc cứ cầm mãi, tôi nên làm gì?’Các sinh viên lúng túng. Rồi một người trả lời, ‘Đặt cốc xuống!’’ 
Chính xác!’ giáo sư nói, ‘Các vấn đề trong cuộc sống cũng giống như thế này. Khi bạn giữ nó trong đầu vài phút thì không sao. Nghĩ nhiều hơn, chúng làm bạn đau. Và nếu cố giữ thêm nữa, chúng bắt đầu làm bạn tê liệt. Và bạn sẽ không thể làm gì được nữa.’
Nghĩ đến những vấn đề trong cuộc sống là điều quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là hãy nhớ ‘đặt chúng xuống’ vào cuối mỗi ngày khi bạn đi ngủ. Nhờ vậy, bạn tránh được stress để khởi đầu một ngày mới thật tỉnh táo, khoẻ mạnh. Và đó là thứ giúp bạn

có thể giải quyết mọi vấn đề.

Sưu tầm
Đạo Hay Nhất
Thích Trí Siêu

Thuở xưa có một ông vua hiền đức, cai trị công bằng, dân chúng trong nước sống thanh bình. Một hôm, dưới sự đề nghị của cận thần tả hữu, vua triệu tập tất cả trưởng lão tôn túc của các tôn giáo trong nước. Khi tất cả có mặt đầy đủ, vua nói:
- Thưa các vị giáo chủ, hôm nay ta mời các vị tới đây bàn luận vì ta muốn chọn một Ðạo trong các Ðạo để tôn lên làm quốc giáo. Ta đặt niềm tin nơi các vị, với sự minh triết xin các vị hội thảo bàn luận với nhau để tìm cho ta một Ðạo nào hay nhất, đáng được hưởng ân phúc của hoàng gia. Ðạo nào cũng được miễn sao mọi người đều đồng ý kính phục, không ai có thể bắt bẻ hay chối cãi.
Trải qua nhiều năm mà vua vẫn chưa được trả lời, bởi vì ai cũng cho Ðạo của mình là hay nhất, nhưng người khác lại không chịu. Cứ thế mà tranh luận giằng co từ năm này sang năm khác. Rồi một hôm, có một hiền giả du phương ghé qua nước của nhà vua nọ. Sau khi nghe chuyện nhà vua tìm một Ðạo hay nhất mà chưa ra, bèn đến xin yết kiến nhà vua:
- Tâu bệ hạ, tôi có thể chỉ cho bệ hạ một Ðạo hay nhất mà không ai có thể bắt bẻ hay chối cãi được.
Vua nghe qua rất đỗi vui mừng vì hy vọng của mình sắp được toại nguyện sau bao năm dài trông đợi.
- Thật vậy sao! Xin hiền giả hãy nói cho ta nghe ngay lập tức. Ta đã chờ giờ phút này quá lâu rồi!
- Xin bệ hạ kiên nhẫn một chút. Tôi sẽ tiết lộ cho bệ hạ tên của Ðạo này ở một nơi thật yên tĩnh vắng vẻ. Ðúng trưa mai xin hẹn bệ hạ ở bờ sông Hằng, chúng ta sẽ vượt sông qua bờ bên kia và ở đó tôi sẽ nói cho bệ hạ biết tên của Ðạo này.
Sang ngày mai, đúng hẹn, vua và vị hiền giả gặp nhau tại bờ sông Hằng. Vua ra lệnh cho một chiếc thuyền đến gần để chở hai người sang bờ bên kia. Khi chiếc thuyền đến gần, vua sửa soạn bước lên thì hiền giả chặn lại, nói rằng ông ta muốn khám xét lại chiếc thuyền coi có tốt và bảo đảm không.
- Chiếc thuyền này không được vì có một miếng ván bị nứt ở dưới đáy, nước có thể tràn vào. Hiền giả thưa.
Vua lại gọi chiếc thuyền khác đến. Sau khi khám xét, vị hiền giả tìm thấy vài miếng ván bên hông thuyền hơi lỏng vì thiếu đinh. Nhà vua lại gọi một chiếc khác đến. Sau khi khám xét kỹ càng, hiền giả lại từ chối vì lý do nước sơn của thuyền đã bị tróc.
Cứ như thế, vua gọi hết chiếc thuyền này đến chiếc thuyền khác, chiếc nào hiền giả cũng moi ra được khuyết điểm. Dần dần nhà vua mất kiên nhẫn, chiều đã qua, hoàng hôn sắp đến. Sau cùng vua không nhịn được nữa:
- Thưa hiền giả! Từ trưa tới bây giờ, ta đã gọi biết bao nhiêu chiếc thuyền, chiếc nào ngài cũng từ chối hết. Xin hỏi ngài, thuyền tróc sơn một chút hoặc thiếu vài ba cái đinh thì đã có sao? Nó vẫn có thể đưa mình qua sông được kia mà! Sao ngài lại để ý đến những khuyết điểm nhỏ nhặt như vậy.
Lúc bấy giờ vị hiền giả nhìn vua mỉm cười nói:
- Bệ hạ đã tự mình nhận thấy rằng dù có vài ba khuyết điểm nhưng tất cả những chiếc thuyền kia đều có thể đưa mình qua sông được. Cũng thế, tất cả Ðạo trong nước của bệ hạ đều giống như những chiếc thuyền kia. Ðạo nào cũng có thể đưa bệ hạ đến sự thể nhập với Thượng đế. Ði tìm khuyết điểm của nhiều Ðạo khác nhau là một điều vô ích, thiếu sáng suốt. Bệ hạ hãy trở về lo việc triều đình, tiếp tục lấy đức trị dân và hãy bình đẳng kính trọng các Ðạo giáo xem Ðạo nào cũng như Ðạo của chính mình vậy.
Nghe xong, vua liền phục xuống chân vị hiền giả đảnh lễ. Và khi ngẩng lên, vua sung sướng cảm thấy mình thực sự thấm nhuần sự minh triết.

Thích Trí Siêu

THẾ GIAN NÀY CÁI GÌ QUÝ NHẤT

THẾ GIAN NÀY CÁI GÌ QUÝ GIÁ NHẤT ?



Trước miếu Quan Âm, mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút......
Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện giăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà. Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Ðược không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi : "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích.
Ngày ngày nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi.
Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa.
Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm không?" Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?".
Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó. Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ.
Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế. Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi."
Nói đoạn rút gươm tự sát. Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta.
Nhện, ta lại đến hỏi ngươi: "Thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

nguồn link: http://www.oldcottage.net/vuonthien/truyenthien/truyenthien.html


Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Toa thuốc Trị Bắp Thịt Tay Chân Bị Teo
Câu hỏi:
Chào thầy Ngọc! Xin thầy cho cháu toa thuốc chữa teo cơ bắp tay và vai. Biết ơn thầy nhiều!
nguyenphizh
Trả lời :
Có một nam bệnh nhân đang nằm phòng cấp cứu về bệnh tim, sau khi lấy nhiều máu để xét nghiệm, cơ thể bị biến chứng tây y nghi chức năng thận hư, bắt đầu cho chạy thận lại gây biến chứng bí tiểu, mệt tim, mặt phù, từ bụng xuống chân người lạnh, tê cứng gối và bàn chân thành tê liệt không cử động được, ngược lại áp huyết tăng, từ bụng trở lên đầu bị nóng sốt, trán nóng, môi khô nứt, khát nước, khó thở, mệt…Bệnh nhân này vẫn bị tiếp tục lọc thận gây biến chứng hôn mê, và phải tiếp thở bằng oxy, tình trạng bệnh nhân càng suy yếu, đòi được về nhà chờ chết chứ không chịu chữa …
Người nhà mời tôi vào bệnh viện thăm xem có cách chữa khác để phục hồi sự sống cho ông không. Khi vào gặp bệnh nhân, tôi biết chức năng thận hư do biến chứng trong qúa trình chạy thận sai không cần thiết, không hiểu sao mỗi khi lọc thận xong thì người nóng sốt khó thở, còn bác sĩ và y tá đo lượng nước tiểu ra rất ít, gần như bí tiểu, bắp thịt chân teo mất dần trơ lại ống xương, bệnh nhân không còn cảm giác gì ở chân.
Khi bệnh nhân nghe tôi nói áp dụng phương pháp lọc thận trong trường hợp này là sai, khí công có phương pháp phục hồi chức năng thận bằng cách thở thiền ở Đan Điến Tinh ở huyệt Khí Hải, tôi đưa cho vợ ông 1 trái banh nhựa cứng nhỏ đường kính 2cm, bảo bà cứ ngồi ben cạnh giường, lấy bàn tay đè qủa bóng trên huyệt Khí Hải suốt ngày để cho ông thở bằng bụng dưới. Sau khi đè qủa bóng trên huyệt 30 phút, theo khí công : Ý ở đâu thì khí huyết đi đến đó. Như vậy cần phải đè cho huyệt lõm sâu xuống 2-3cm, bệnh nhân cảm thấy hơi đau, có nghĩa là ý bệnh nhân đã đặt ở đó, nên khí huyết dồn xuống Khí Hải, phương pháp này gọi là thở Đan Điền Tinh, thân nhiệt bệnh nhân ở trên đầu hạ xuống, miệng hết khô khát, hai chân ấm, bắt đâu có cảm giác ấm nóng. Tôi nói với bà, nếu bà ngồi bên cạnh giường đè tay thường trực vào huyệt này thì bệnh của ông ấy sẽ khỏi, không cần lọc thận, không cần dùng thuốc hạ nhiệt, hạ áp huyết và không cần thở oxy, vì huyệt này tạo ra thuốc điều chỉnh được những bệnh cho cơ thể.
Quả nhiên ngày hôm sau ông bình phục, các bác sĩ chuyên khoa như phổi đang theo dõi phổi bị nhiễm trùng do thức ăn trào lên họng vào phổi, bác sĩ về tim mạch, bác sĩ về bao tử đầy căng cứng không tiêu, bác sĩ về thận, ông nào nghe mạch và xét nghiệm, chụp hình phổi xong đều có kết qủa tốt, tự nhiên các cơ quan này hoạt động trở lại bình thường, nước tiểu ra được 600cc mỗi ngày thay vì bí tiều, mà trươc kia mỗi ngày nhìn túi nước tiểu không ra giọt nào.
Khi ông khỏe ông từ chối mọi cách chữa và thuốc uống thuốc chích của tây y, ông chỉ cần tập đi, nhưng 2 bắp chân teo mất bắp thịt, yếu sức không ngồi lên hay đứng lên được. Bệnh nhân hỏi xem đông y có thuốc nào cho nở bắp chân không, tôi đưa cho vợ ông toa thuốc Bổ Hư Thang, bà áp dụng sắc thuốc bỏ vào bình thủy, để ông uống như uống nước trà ít một để tránh phản ứng khi tây y cho dùng thuốc tây. Sau 1 tuần bắp chân ông nở ra bình thường.
Cuối cùng ông đã được xuất viện ra về, hiện đang tập đi bộ lên xuống cầu thang để giúp hai chân mạnh lại như xưa, không còn bị bệnh tê liệt do lọc thận sai lầm.
Toa thuốc này chữa mất thịt teo bắp tay chân.
Bổ Hư Thang
Bạch Thược, Đương Quy, Nhân Sâm, Cam Thảo nướng, Hoàng Kỳ, Nhục Quế.
6 vị thuốc, mỗi vị 4g. Mua 10 thang, mỗi ngày nấu 1 thang.
Mua 1 gói táo đỏ.
Đổ 6 vị thuốc vào ấm sắc thuốc, cho thêm 10 qủa táo đỏ, 3 miếng gừng sống, với 4 chén nước, nấu lần thứ nhất cạn còn 1 chén, đổ ra chén, lại cho thêm 3 chén nước vào nấu lần thứ hai cạn còn 1 chén, đổ chung với chén thứ nhất thành 2 chén, chia đều uống hai lần trong ngày, hay bỏ vào bình thủy, uống dần hết trong ngày.
Nếu đang dùng thuốc tây, thì uống thuốc bắc cách sau 3-4 giờ, sẽ không bị kỵ nhau
Tuy nhiên cách chữa của môn Khí Công Y Đạo là điều chỉnh lại Tinh-Khí-Thần nghĩa là điều chỉnh cả 3 yếu tố ăn uống, thuốc uống thuộc về Tinh chiếm kết qủa 30%, tập luyện khí công thuộc động công kết qủa 40%, tập thở thiền ở Đan Điền trước khi đi ngủ, kết quả 30%.
Thân
doducngoc

Tổng số lượt xem trang