ĂN UỐNG VÀ SỨC KHỎE

PHONG BENH HON CHUA BENH

TRI THUC LA SUC MANH

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Hải Thượng Lãn Ông

Hải Thượng Lãn Ông



Tên tuổi của Lê Hữu Trác được nhắc đến như một bậc đại danh y tài năng xuất chúng, hết lòng thương yêu người bệnh, một nhân cách cao thượng "bần tiện bất năng di, phú quí bất năng dâm, uy vũ bất năng khuất" (nghèo hèn không lay chuyển, giàu sang không làm đắm say, uy vũ không thể khuất phục) một nhà tư tưởng, nhà thơ nhà văn nổi tiếng của dân tộc thế kỷ XVIII.
Di sản mà ông để lại cho hậu thế thật đồ sộ và quí giá, không chỉ là bộ sách "Hải thượng y tông tâm lĩnh" - cuốn sách gối đầu giường của bao thế hệ thầy thuốc mà còn là những lời giáo huấn và tấm gương ngời sáng về đạo đức của người thầy thuốc.
Đại danh y Lê Hữu Trác có tên khác là Lê Hữu Huân, sau lấy hiệu là Hải Thượng Lãn Ông sinh ngày 17/11 năm Canh Ngọ (27/12/1720). Quê nội của ông là làng Liêu Xá, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, trấn Hải Dương (nay là xã Liêu Xá, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên).
Dòng họ Lê Hữu ở Liêu Xá đã đóng góp cho dân tộc 7 vị tiến sĩ, 5 giải nguyên, 20 cử nhân, 20 tú tài, một quận công, một tước hầu, 6 tước bá… Gia đình Lê Hữu Trác là danh gia vọng tộc, nổi tiếng về truyền thống cao khoa hiển hoạn.
Ông nội, bác ruột và cha chú, anh em đều đỗ đạt cao và từng giữ nhiều trọng trách trong các triều vua Lê, chúa Trịnh. Cha Lê Hữu Trác là tiến sĩ Lê Hữu Mưu, làm quan đến chức Thị lang Bộ Công sau được truy phong chức Thượng thư. Nhưng Lê Hữu Trác chủ yếu sống ở quê mẹ là xã Sơn Quang, Hương Sơn, Hà Tĩnh.
Trên đường nghiên cứu, tìm kiếm các vị thuốc, bước chân người thầy thuốc tài ba đã từng in dấu trên mọi nẻo đường của vùng sơn cước mênh mông hùng vĩ. Thơ Lê Hữu Trác có nhiều câu ghi lại xúc cảm dạt dào của một tâm hồn tài hoa nghệ sĩ trước vẻ đẹp kỳ thú của phong cảnh Hương Sơn: "Một dòng sông đầy khói tĩnh lặng. Ý tứ trong lòng lữ khách đầy cảnh núi sông" - "Cây núi Hương Sơn trong mây. Quá nửa đã nhuộm bóng chiều" (nguyên văn chữ Hán). Lê Hữu Trác là kết tinh những tinh hoa của hai vùng đất, hai nền văn hóa có bề dày truyền thống là văn hóa Kinh Bắc và văn hóa Nghệ - Tĩnh.
Cậu Chiêu Bảy (Lê Hữu Trác là con thứ bảy trong gia đình nên gọi là Chiêu Bảy) đã từng ra sức dùi mài kinh sử, ôm giấc mộng "tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ". Nhưng thời đại chìm ngập trong cảnh tao loạn, Lê Hữu Trác đã sớm nhận ra sự bế tắc của con đường làm quan. Một trận ốm thập tử nhất sinh đã đưa ông đến với nghề thuốc, và từ đó ông chuyên tâm vào đạo trị bệnh cứu đời, để đem lại cho con người sự sống và sức khỏe - những tài sản vô giá.
Toàn bộ con người Lê Hữu Trác toát lên một nhân cách khoa học vĩ đại sáng mãi với thời gian. Nhân cách ấy thể hiện ở động lực, khát vọng mạnh mẽ là không ngừng học hỏi, nghiên cứu, đúc rút kinh nghiệm để giúp đời, giúp người. Mọi suy nghĩ, hành động của Lê Hữu Trác được soi rọi bằng ánh sáng của tình cảm yêu thương con người. Tình yêu thương ấy lớn đến mức quên mình, sẵn sàng xả thân cứu người như một bậc thánh nhân.
Đọc thơ văn ông và về hỏi chuyện nhân dân Hương Sơn, chúng tôi được biết rất nhiều giai thoại về Lê Hữu Trác, những câu chuyện giúp chúng ta hình dung về một nhân cách thầy thuốc vĩ đại của muôn đời.
Chuyện kể rằng Lê Hữu Trác chữa cho một cậu bé con nhà thuyền chài nghèo bị mắc bệnh đậu mùa rất nặng, người bốc lên mùi xú uế, mỗi khi khám bệnh phải bỏ quần áo trên bờ, nhét bông vào hai lỗ mũi cho giảm bớt mùi khó chịu. Thế mà ông vẫn đi lại thăm khám, bốc thuốc chữa bệnh ròng rã hàng tháng trời. Đến khi cậu bé khỏi bệnh, không những ông không nhận một đồng thù lao nào mà còn cho gia đình cậu bé gạo, củi, dầu, đèn…
Có lần một nhà quyền quí mời ông chữa bệnh, thấy ông đến muộn mới hỏi thì được biết trên đường đi, ông ghé vào chữa bệnh cho một người nghèo. Bị trách, ông đáp vì bệnh của người quyền quí là bệnh nhẹ, có thể chữa sau, còn người nghèo kia mắc bệnh nặng nên không thể trì hoãn. Tên tuổi ông vang dội khắp nơi.
Năm 1781, được chúa Trịnh Sâm mời ra để chữa bệnh cho Thế tử Trịnh Cán, trước cảnh phủ chúa xa hoa lộng lẫy, ông không hề mảy may động tâm mà chỉ mong sao sớm được trở về quê mẹ để sống cuộc sống tự do thanh thản. Thái độ coi thường danh lợi của ông được thể hiện qua bốn câu thơ nổi tiếng:
Vô dược khả y khanh tướng mệnh.
Hữu tâm ưng đối quỉ thần tri
Thế gian duy hữu phương danh tại
Phú quí phù vân ngã tự khi
Tạm dịch:
Thuốc nào chữa bệnh công khanh?
Đất trời soi xét lòng thành của ta
Vinh hoa mây nổi đó mà
Danh thơm còn lại mới là ngàn năm.--PageBreak--
Đó là minh triết của một bậc túc nho đã thấu hiểu lẽ còn mất ở đời. Cái Trí ấy được soi sáng bởi chữ Nhân, đem lại cho bậc danh y cái Dũng khí thản nhiên trước vinh hoa phú quí, không biết cúi đầu trước quyền lực. Cái tâm không của một bậc giác ngộ đã tạo ra cho Lê Hữu Trác một nguồn lực tinh thần lớn lao để hành đạo.
Tâm huyết và sự nỗ lực của Lê Hữu Trác được thể hiện qua những con số đáng kinh ngạc: phát hiện, sưu tầm thêm 300 vị thuốc nam, tổng hợp thêm 2.854 phương thuốc kinh nghiệm để phổ biến cho nhân dân. Đại thi hào Nguyễn Du từng viết: "Thi thành thảo thụ giai thiên cổ" (Bài thơ làm xong thì cây cỏ (được nói đến ở trong đó) cũng lưu truyền mãi mãi). Đó là sức mạnh của văn chương.
Còn đại danh y Lê Hữu Trác thì đã đưa những cây cỏ vô danh của miền đất Hương Sơn - Hà Tĩnh vào cuốn sách lưu truyền muôn đời. Bộ sách "Hải Thượng y tông tâm lĩnh" mà ông dày công biên soạn trong gần 40 năm gồm 28 tập, 66 quyển với nhiều mục sắp xếp mạch lạc được xem là một cuốn Bách khoa toàn thư Y dược học Việt Nam, công trình lý luận và pho kinh nghiệm y dược học đồ sộ nhất, có giá trị nhất thời trung đại.
Nhân cách khoa học của Lê Hữu Trác thể hiện ở tác phong cẩn trọng, nghiêm túc, tỉ mỉ, kết hợp lý luận sách vở và thực tiễn đời sống, kết hợp y và dược, kế thừa những tinh hoa của y học Trung Quốc và Việt Nam, ở ý chí độc lập và sáng tạo trong nghiên cứu.
Ông cẩn thận ghi lại trong tập "Y dương án" những trường hợp chữa bệnh thành công để người khác áp dụng, học hỏi và cả những trường hợp chữa bệnh thất bại trong tập "Y âm án" để tự răn mình và rút kinh nghiệm - khác với một số thầy thuốc chỉ thích khoe khoang.
Lê Hữu Trác cũng để lại cho đời rất nhiều những kinh nghiệm quí giá về phép dưỡng sinh, phòng bệnh để nâng cao sức khỏe, kéo dài tuổi thọ. Khi bắt mạch cho Thế tử Trịnh Cán, ông đã chỉ ra nguyên nhân bệnh tật của Thế tử là vì "ở trong chốn màn the trướng phủ, ăn quá no, mặc quá ấm"; trong cuộc sống, ông biết dùng âm nhạc để di dưỡng tinh thần: "Ngày ngày khám bệnh vừa xong/ Đêm đêm tựa ánh trăng trong gảy đàn" (nguyên văn chữ Hán).
Nhân cách khoa học Lê Hữu Trác đã chỉ ra một cách thẳng thắn những nguyên nhân khiến người thầy thuốc sai lầm, y thuật không thể tiến bộ được như hám lợi, ích kỷ, thủ đoạn, lười nhác, kiêu ngạo tự mãn, thiếu lòng yêu thương, thông cảm đối với người bệnh.
Nhân cách khoa học của Lê Hữu Trác khiến cho những lời "Y huấn cách ngôn" của ông trở nên có sức thuyết phục mạnh mẽ. Lời nói của ông xứng đáng khắc vào bảng vàng để muôn đời con cháu suy ngẫm: "Nghĩ thật sâu xa, tôi hiểu rằng thầy thuốc là nghề bảo vệ sinh mạng con người(…). Thế thì đâu có thể kiến thức không đầy đủ, đức hạnh không trọn vẹn, tâm hồn không rộng lớn, hành động không thận trọng mà làm liều lĩnh học nghề cao quí đó chăng".
Ông còn viết: "Đạo làm thuốc là một nhân thuật chuyên bảo vệ con người, phải lo cái lo của người, vui cái vui của người, chỉ lấy việc cứu sống mạng người làm nhiệm vụ của mình không nên cầu lợi kể công". Bao thế hệ thầy thuốc tự xem là học trò của ông đã không chỉ tâm niệm những lời dạy của ông mà còn coi ông là tấm gương để suốt đời phấn đấu. Lê Hữu Trác là một nhân cách vượt thời đại với những phẩm chất dân chủ, nhân đạo, văn minh ngời sáng.
Về lại Sơn Quang, Hương Sơn hôm nay, sông núi ngàn năm vẫn thế mà tiền nhân đã vắng bóng. Nhưng "Thác là thể phách, còn là tinh anh", Hải Thượng Lãn Ông đã cùng sông núi trường tồn.
CAND.COM

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Chữa ho

Mật ong chữa ho hiệu quả hơn xi-rô
Một thìa mật ong sẽ giúp giảm hữu hiệu cơn ho của trẻ trong đêm và giúp chúng có giấc ngủ ngon. Tuy nhiên, trẻ dưới 1 tuổi chưa nên dùng mật ong.
Khi được so sánh với thành phần dextromethorphan trong xi-rô ho thì mật ong hiệu quả hơn hẳn.
"Kết quả rõ rệt đến nỗi chúng tôi có thể khẳng định rằng mật ong tốt hơn hẳn các các loại thuốc mua ở quầy", Ian M. Paul tại Đại học bang Pennsylvania ở Hershey (Mỹ), nói.
Hiện chưa có biện pháp hiệu quả nào mới để chữa ho thường như khi bị viêm phế quản. Trong khi dextromethorphan được sử dụng rộng rãi, thì không có bằng chứng gì cho thấy nó hiệu quả thực sự, đồng thời còn mang lại rủi ro.


Mật ong vẫn được sử dụng như một phương thuốc chữa ho dân gian và an toàn hơn các thuốc khác, Paul cho biết. Nguyên nhân là do nó ngọt giúp làm dịu họng, ngoài ra có hàm lượng chất chống oxy hóa cao. Mật ong cũng có hiệu quả kháng sinh tốt.
Tuy nhiên, mật ong không nên dùng cho trẻ dưới 1 tuổi, bởi nó có thể gây ra một tình trạng ngộ độc thức ăn hiếm gặp. Với trẻ lớn hơn thì hoàn toàn được. Liều lượng nên dùng là một nửa thìa cho trẻ 2-5 tuổi, một thìa cho trẻ 6-11 tuổi và 2 thìa cho trẻ từ 12 tuổi trở lên.
Theo VnExpress

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Lời y huấn

    "Nghề làm thuốc là nhân thuật, thầy thuốc phải lấy việc cứu giúp người làm hay. Nhưng thói thường cứu được một người thì hoa chân múa tay, biểu dương cho mọi người cùng biết, còn lỡ thất bại thì giấu đi, thường người ta hay giấu những thói xấu của mình, mà không đem sự thực nói với người khác... Trong việc chữa bệnh, tôi từng ứng biến để đối phó với bệnh tình, chuyển nặng ra nhẹ, cứu chết lấy sống được bao nhiêu trường hợp mà vẫn có những chứng phải bó tay đợi chết cũng không phải là ít. Tôi không tự thẹn với trình độ thấp kém trong việc cứu người cho nên ngoài những "Dương án" lại chép thêm một tập kể lại những lời khó nói ra được, gọi là "Âm án".

    Mong những bậc trí thức có chí làm thuốc sau này, khi thấy những chỗ hay của tôi chưa đáng bắt chước, nhưng thấy chỗ dở của tôi cần phải lấy làm gương, không nên quá yêu tôi mà bảo: chỉ chữa được bệnh mà không chữa được mệnh. Thì đó mới là cái may cho đạo y".

                                                                       
                                                                                     Hải Thượng Lãn Ông

Chữa môt ca tiền ung thư máu

Kết hợp Thực phẩm chức năng và Diện chẩn
chữa một ca tiền ung thư máu

     Đinh Thị Minh Hiền dinhthiminhhienkhai@gmail.com

     Chị Đinh thị Minh Hiền quê ở Nam Định hiện sống ở Hải Dương, từng theo học Diện chẩn ở Hà nội năm 2010. Trong lúc bệnh tình của chị gái trong cơn hiểm nghèo, “trong cái khó ló cái khôn”, đã áp dụng sáng tạo việc kết hợp thực phẩm chức năng với Diện chẩn và đã cứu được chị gái mình. Xin đăng trên Blog để mọi người tham khảo và biết đâu cũng giúp ích được cho chúng ta trong khi phòng bệnh và chữa bệnh hàng ngày. Dưới đây là thư của chị Hiền gửi cho tác giả trang Thợ Chữa Bệnh.

      Em chia sẻ với anh một ca bệnh nhân mà em cứu sống được - chính là chị ruột của em.
Chị gái em tên là Đinh Thị Nga năm nay 69 tuổi, sống tại thành phố Nam Định. Năm 2008 tự nhiên ngoài da phồng lên các mụn nước như phải bỏng, có chỗ to bằng cả bàn tay. Nếu không lấy kim châm ra tháo nước đi thì thì bọc nước cứ to dần. Mới đầu là vài bọc sau đó mọc nhiều hơn trên toàn thân , cả trên mặt nữa. Đi khám chữa bệnh ở bệnh viện da liễu tại thành phố Nam định mấy tháng liền không khỏi. Rồi chuyển về bệnh viện Da liễu trung ương , rồi chuyển về khoa huyết học của bệnh viện Bạch mai . Làm rất nhiều xét nghiệm phát hiện bệnh thiếu tiểu cầu trong máu, là giai đoạn tiền của ung thư máu.Bác sỹ nói rằng từ giai đoạn này sẽ chuyển sang ung thư máu rất nhanh nếu không chữa được. Suốt 2 năm liền đi khám chữa bênh, vừa bệnh viện da liễu trung ương, vừa bệnh viện Bạch mai mỗi năm vài lần . Kết quả chỉ đỡ sau khi được bổ sung tiểu cầu, nhưng chỉ hơn 1 tháng sau bệnh lại phát triển. Lần sau bệnh nặng hơn lần trước.
Gia đình em bi quan lo lắng. Tháng 3-2010 tự tay em phải đi phóng rửa 1 cái ảnh cho chị để phòng khi không may qua đời thì có bức ảnh hẳn hoi để thờ tự
Thế rồi ngày 25-6 -2010 trong thời gian đang theo học diện chẩn tại Hà nội có người bạn mời em đi nghe diễn đàn các Bác sỹ báo cáo hiệu quả dùng thực phẩm chức năng tại giảng đường của trường đại học Y khoa Hà Nội ở phố Tôn Thất Tùng. Có 40 bác sỹ tham dự, trong đó có 4 bác sỹ báo cáo. Thực sự một tia hy vọng lóe lên khi có một bác sỹ đã báo cáo chữa khỏi cho một bệnh nhân thiếu tiểu cầu như chị gái em . Tháng 7-2010 em về Nam Định thăm chị gái em , lúc đó chị em đã rất mệt ko tự nấu lấy ăn , ko tự tắm rửa giặt rũ được phải nhờ con. Chị em bảo tôi chỉ còn 20% sự sống, không ăn được, ko ngủ được, toàn thân mỏi rã, mặt mũi bị biến dạng, da đen cháy như người bị sét đánh, đầu nổi mụn chốc đen từng đám , tay chân đau nhừ.
Em hỏi chị em :Bác sỹ có có cho biết nguyên nhân nào dẫn đến bệnh thiểu tiểu cầu trong máu ? Chị em nói do gan kém . Sau khi đọc và nghiên cứu tài liệu của thực phẩm chức năng(TPCN) , em tiến hành cho dùng một loại cao dán vào lòng bàn chân của Nhật bản để thải độc và cho uống 6 sản phẩm của thực phẩm chức năng. Trong đó có loại để tăng năng lượng cho cơ thể, có loại hỗ trợ chức năng gan, thận , có loại kích thích ăn uống. Lúc đó chưa hỗ trợ tý nào về Diện chẩn cả, phần còn đang đi học chưa thuộc bài, phần vì bệnh quá nặng không dám áp dụng. Sau 3 tháng tức tháng 10-2010 em về thăm thấy đỡ 50%, các bọc nước ko phát triển hơn nữa mà dừng lại . Lúc này em kết hợp chữa bằng Diện chẩn về bệnh đau chân tay, vai gáy do thoái hóa xương khớp . Đặc biệt em kết hợp  chữa thiếu tiểu cầu bằng Diện chẩn được 10 ngày  vì còn phải về và tiếp tục cho chị dùng phác đồ điều trị của TPCN.
Tháng 1-2011 tức 3 tháng sau lại về thăm chị thì bệnh đỡ được 80% , bây giờ da dẻ trắng trở lại , tóc mọc đen, da đầu trắng bóng. Thực sự là em mừng rơi nước mắt, và ko tin nổi vào mắt mình nữa. Bây giờ chị em đã đi ra chợ , đã nấu cơm cho mình ăn và thậm chí nấu hộ cả cho con nữa. Em tiếp tục hỗ trợ Diện chẩn được 4 hôm nữa về chức năng gan, thận và tiểu cầu.
Ông anh trai em ( em giáp với bà chị gái em ) là dược sĩ cao cấp trong quân đội về hưu ,bán thuốc tây ở gần nhà chị còn thốt lên rằng bệnh nặng thế mà sao lại khỏi được, tức là cũng ko tin nổi . Cả xóm nơi chị em sinh sống ai cũng ngạc nhiên là ko thấy đi viện mà sao uống thuốc gì lại khỏi bệnh. Chị em bảo em gái tôi nó chữa bệnh cho tôi thì chẳng ai tin cả , vì có làm bác sỹ đâu mà chữa được bệnh…
Tổng số điều trị trong 6 tháng bằng TPCN tốn khoảng 10 triệu thôi em tài trợ toàn bộ
Đây là một ca bệnh hiểm nghèo bệnh viện Bạch Mai còn bó tay. Thế mà em đã áp dụng cả y học dân gian lẫn nền khoa học hiện đại ngày nay để tự cứu sống chị gái mình.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Chữa bệnh Zona(dời leo)

Chữa bệnh Zona bằng cây Lô hội



Ở nước ta, Lô hội thường được dùng chủ yếu để chữa u xơ tiền liệt, viêm tiết niệu, tiểu có máu, tiểu đau rát, nóng rất có hiệu quả.
Gần đây, chúng tôi dùng Lô hội chữa cho vài ba trường hợp bị zona có hiệu quả rất tốt; một người 69 tuổi bị viêm ở trán rồi lan dần ra tiểu gò má, đau nhức, Tây y khám thấy bị Zona, uống thuốc 5 ngày liên tiếp vẫn sốt nóng; ban đầu uống Acrcolovir (ngày 6 - 7 viên) và các thuốc khác, dạ dày không chịu nổi đã ói máu. Tôi cho dùng cây Lô hội như sau: uống trong 1 nhánh độ 60g, rong cành (bỏ gai) hai lần vì cành có nhiều độc tố, cho vào xoong, thêm nước sôi để nguội, lọc bỏ xác uống 1 lần, ngày dùng 3 lần, mỗi lần 1 nhánh (tức 180g một ngày). Đắp ngoài thì không cần rong cành mà xay nhỏ Lô hội, đổ vào bát; nghiền Đậu xanh sống (để cả vỏ), trộn với nước Lô hội đã xay, đắp vào chỗ sưng đau, khi thấy khô thì bỏ ra đắp tiếp, làm như thế vài ba ngày thì khỏi, không để lại vết sẹo và cũng không còn dấu hiệu của bệnh zona.
Trường hợp có bệnh nhân phát hiện trên cổ đỏ, nóng nhức, dùng như thế 3 lần thì khỏi. Sau đó, tôi áp dụng như trên độ 1 tuần thì bệnh khỏi hẳn, không nhức và không để lại vết sẹo trên da. Những việc tôi áp dụng trên đề nghị nghiên cứu thêm.

L/Y Lê Hữu Mạnh

Tổng số lượt xem trang